Lai Châu có nhiều vùng đất còn chất chứa những điều khá bí ẩn, trong đó có Sìn Hồ. Khám phá những cung đường, vượt qua đèo mây, những con dốc cao hun hút bằng xe máy là cách mà nhiều bạn trẻ lựa chọn để đến với vùng cao này.
Thị trấn Sìn Hồ nằm cách thị xã Lai Châu chừng 60km, nhưng đường quanh co, khúc khuỷu, phải mất hơn ba giờ đồng hồ mới tới nơi. Trên đường đi, thi thoảng bạn sẽ gặp những bản nhỏ nằm ven đường, xa xa, lại thấy những bản nhỏ khác nằm trên sườn núi. Ngoạn mục nhất là những thửa ruộng bậc thang xanh ngát nằm gối lên nhau, uốn lượn.
Du khách sẽ bắt gặp những người phụ nữ ngồi may vá, thêu thùa bên hiên nhà, hoặc sẽ bắt gặp những em nhỏ, học sinh chơi đùa bên nhau với những bộ áo quần thật đẹp.
Cũng có khi, bạn sẽ nhìn thấy những chú lợn béo ục ịch phải đeo gông trông thật ngộ nghĩnh. Hoặc may mắn, bạn bắt gặp chợ phiên của người dân những bản ven đường. Bạn có thể sà vào đó ăn quà, mua hàng, khám phá đời sống sinh hoạt và những phong tục, tập quán của họ.
Đường đi quanh co, tha hồ ngắm cảnh, nhưng đi đến xã Hồng Thu vào buổi sáng, bạn sẽ bước vào "thế giới sương” huyền bí. Chừng 5 cây số đường đó phải đi thật chậm để thưởng thức cái mới lạ của cảm giác đi trong sương.
Dulichgo
Và rồi, khi "thế giới sương” lui lại phía sau, trời quang đãng, khách sẽ lại được thưởng thức một không gian tuyệt đẹp khác. Đó là những đám mây bồng bềnh trôi trên những ngọn đồi, cảm tưởng chỉ dùng một cây sào cũng khều được. Màu xanh của núi thấp thoáng trong màu trắng của mây, hòa quyện vào nhau tạo nên vẻ trữ tình, đẹp như cảnh tiên vậy.
Khi đến đầu thị trấn, tại đây có một quả đồi, có đường cho du khách lên ngắm cảnh. Ở vị trí đó, khách có thể ngắm toàn cảnh thị trấn Sìn Hồ đang khởi sắc, với những nếp nhà mới và quang cảnh của cuộc sống ấm no. Thị trấn Sìn Hồ nằm trong một thung lũng nhỏ, có khí hậu mát mẻ quanh năm.
Dulichgo
Chợ trung tâm thị trấn họp vào thứ bẩy và chủ nhật. Người dân mua bán, trao đổi những nông phẩm làm ra, kiếm tìm từ trong rừng như rau, măng tre, gà ác da đen…Và nhiều thứ đồ gia dụng mang từ Lai Châu vào.
Việc bán mua dường như chỉ là cái cớ để người dân đi chơi chợ. Người ta đến chợ để được cùng nhau rôm rả trong những hàng ăn đặc sản như thịt trâu, dê núi, lợn bản… và đông nhất là bên chảo thắng cố…
Những tiếng xì xào mua bán, những bộ quần áo sặc sỡ, những gương mặt hiền hòa, chất phác… Tất cả hợp thành một bức tranh đầy màu sắc và âm thanh sống động của đời sống các dân tộc vùng cao này.
Cách trung tâm thị trấn chừng 2km là xã Tả Phìn, một xã thu hút nhiều du khách bởi có nhiều nếp nhà sàn cổ. Đến đây, khách sẽ được ngắm những bờ rào đá, những cây lê cổ thụ hay núi hình cây nấm và được sống trong không gian văn hóa của người dân tộc Mông Hoa khá đặc sắc.
Dulichgo
Tiện đường, khách có thể ghé thăm bản Pú Đao, cách Tả Phìn không xa. Nơi đây còn gìn giữ được khá nhiều nếp nhà trình tường của người Mông - nhìn từ xa như những cây nấm khổng lồ nằm cạnh nhau lúp xúp. Pú Đao, tiếng dân tộc nghĩa là "núi cao”. Bản này từng được hãng du lịch Gecko Travel (Anh) bình chọn là một trong những điểm đến đẹp nhất Đông Nam Á. Trên núi bạt ngàn những vùng hoa dại khiến những người lãng mạn muốn đắm chìm để tận hưởng vẻ đẹp hiếm có này.
Sìn Hồ còn có 11 huyện vùng thấp, với cả một tuyến đường đi khá vất vả nhưng ấn tượng. Tuyến đường đó men theo con suối lớn và từ con suối này lại chia nhánh, nối với những con suối khác.
Khám phá những con suối ở Sìn Hồ cũng là một điều thú vị. Ở đó, diễn ra các sinh hoạt đời sống, văn hóa tinh thần và cũng là nơi hẹn hò của tuổi thanh niên. Trong hàng trăm ấn tượng vùng cao, thì hình ảnh những cô gái với nụ cười tươi tắn và làn da trắng hồng đang thỏa sức vui đùa bên những dòng suối mát. Sẽ thật kỳ diệu, nếu một hôm nào đó khám phá Sìn Hồ, bạn lội suối, đi rừng và bất chợt "rơi” vào một "bến tắm” nào đó. Bạn gặp các thiếu nữ và bị hút hồn không thể nhấc chân bước.
Theo Xã Luận
Du lịch, GO!
Núi đá Ô trên cao nguyên Sìn Hồ
Sìn Hồ: nóc nhà của Lai Châu
Nơi cuối trời Tây Bắc Sìn Hồ
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015
Đến bản Lác mùa này...
(BQN) - Từ thành phố Hòa Bình xuôi theo quốc lộ 6 với dốc Cun quanh co hiểm trở, vượt đèo Thung Khe, bản Lác (huyện Mai Châu) đón những vị khách thành thị như chúng tôi bằng làn sương mỏng manh và ấm áp hiếm hoi cuối tháng 12…
Du lịch chuyên nghiệp
Xe du lịch chở chúng tôi về thẳng bản Lác – địa điểm du lịch độc đáo nhất của Mai Châu. Còn đường nhỏ đi vào bản trải bê tông phẳng lỳ, hai bên đường là những cánh đồng lúa đã ngả màu rơm khô. Đi khoảng vài trăm mét, đã thấy thấp thoáng trước mắt những nếp nhà sàn bình dị chen giữa màu xanh của cây trái… Bản Lác hiện ra như vậy đó.
Khác với những bản dân tộc mà chúng tôi đặt chân tới, bản Lác “chuyên nghiệp” hơn trong cách làm du lịch. Ở đây, nhà sàn được dựng sát nhau, cùng quay mặt ra trục đường chính, không có hàng rào ngăn cách giữa các ngôi nhà khiến cho du khách cảm nhận được sự thân thiện của người dân địa phương.
Dulichgo
Hiện tại ở bản Lác có 25 ngôi nhà sàn làm nơi nghỉ cho du khách, được xây theo quy hoạch, mỗi nhà nghỉ đều được đánh số theo thứ tự từ 1 đến 25. Khách du lịch vô cùng thích thú với những ngôi nhà sàn ở bản Lác. Nhà được dát bằng tre rộng rãi, cái nào cũng cao ráo, sạch sẽ và giữ được kiến trúc truyền thống của người dân tộc Thái. Trên sàn ngủ có đầy đủ chăn, đệm, gối được gấp ngăn nắp, gọn gàng. Không gian bên dưới sàn ngủ là nơi ăn cơm, uống trà chuyện trò và khu nhà tắm, vệ sinh sạch sẽ, thoáng đãng.
Thói quen nghề nghiệp khiến chúng tôi nhanh chóng phải tìm hiểu về địa danh độc đáo này của Mai Châu. Thật bất ngờ, bản nhỏ này đã có tuổi đời hơn 700 năm, cư dân ở đây hoàn toàn là người dân tộc Thái.
Từ khoảng năm 1997, bản Lác đã nhộn nhịp khách ghé thăm, trong đó phần lớn là khách nước ngoài. Lượng khách du lịch ngày càng đông lên, dân bản bảo nhau sửa nhà đón khách, chế biến các món ăn ngon, thành lập đội văn nghệ phục vụ khách tham quan… Rồi từ chỗ chỉ dệt khăn, áo thổ cẩm để mặc hàng ngày, phụ nữ trong bản đã tự làm nhiều đồ lưu niệm như đồ thêu, dệt lụa... để bán cho du.
Cách bán hàng ở đây cũng rất dễ chịu, không hề có “chặt chém” như nhiều nơi khác. Justin, một du khách người Anh cùng chuyến hành trình với chúng tôi vô cùng thích thú cho biết: “Thật vô cùng thú vị khi tận mắt nhìn thấy người dân dệt vải, tôi chưa bao giờ thấy điều này trước đó. Khách du lịch cũng có thể mua ngay những tấm vải đã dệt để làm quà.”.
Dulichgo
Có thể thấy, tư duy làm kinh tế qua dịch vụ du lịch đã hình thành rõ rệt ở vùng quê hẻo lánh này với phong cách phục vụ cũng ngày một chuyên nghiệp hơn. Dân bản còn đầu tư cả xe điện, xe máy cho khách thuê để đi lại trong bản. Dịch vụ mát xa, tắm lá thuốc cũng hiện diện từ lâu để phục vụ nhu cầu thư giãn của du khách.
Ẩm thực độc đáo
Trước khi lên bản Lác, anh Nguyễn Phương, chủ một khách sạn ở Hòa Bình giới thiệu với chúng tôi: “Đến bản Lác du khách sẽ được người dân tiếp đón bằng những món ăn rất đặc biệt mà không nơi nào có được như món gà gói lá dong nướng, cá suối hấp, măng đắng xào, xôi nếp nương… ”. Quả thật, khi được thưởng thức những món ăn ở đây chúng tôi mới thấy lời giới thiệu của anh không hề sai.
Mâm cơm cho 6 thực khách chúng tôi có các món như thịt gà bản, thịt rừng nướng, xôi nếp Mai Châu, canh rau cá suối hấp, măng đắng xào, cùng chai rượu Mai Hạ. Trong không gian lành lạnh của núi rừng, bên tai còn nghe văng vẳng những cầu hát, tiếng đàn của người Thái mà được thưởng thức món ăn núi rừng cùng chén rượu cay nồng, còn gì tuyệt bằng.
Khi vào bữa, chủ nhà không quên mời khách một chén thay cho lời chào và cảm ơn. Cứ như vậy, bữa ăn có thể kéo dài tới đêm khuya mà cả chủ lẫn khách đếu không muốn dứt.
Khám phá văn hóa
Ngoài ẩm thực, du khách còn có thể tham gia các hoạt động sinh hoạt cộng đồng, giao lưu tập thể như múa hát, cắm trại với người dân bản. Mà thời điểm thú vị nhất là buổi tối.
Dulichgo
Những đống lửa trại bập bùng thắp sáng cả không gian núi rừng, văng vẳng tiếng nhạc rộn ràng của điệu nhảy sạp, tiếng hát ca tưng bừng của các bạn sinh viên yêu du lịch, tiếng cười nói huyên náo khiến những du khách còn dạo bước trên đường như chúng tôi cũng xốn xang mà rảo nhanh bước chân. Những chàng trai, cô gái Thái trong mặc trang phục truyền thống tươi tắn nắm tay nhau mang tới du khách những lời ca, điệu múa, gỗ cháy lách tách cùng ché rượu cần nồng nàn, khiến du khách “chẳng sưởi cũng ấm, chưa uống đã say”.
Tới bản Lác mà không đi chợ sớm cùng dân bản thì quả là phí. Trong không khí của buổi sớm mai trong trẻo, chợ sớm chỉ là những sạp hàng bày bán đơn giản, hoa quả vẫn còn tươi nguyên đọng sương đêm. Chen vào tiếng mua bán hàng buổi chợ sớm là những tiếng cười nói, đâu đó vang lên giọng nói ngọng nghịu của người dân bản chưa nói rõ tiếng Kinh nghe vui mà ấm áp đến lạ.
Lời kết
Người già trong bản Lác bảo: "Bây giờ, bản Lác đã có rất nhiều thứ phải thay đổi để phù hợp với một bản làm du lịch. Những ngôi nhà sàn được bê tông hóa, đồ dùng tiện nghi hiện đại có mặt ở khắp nơi".
Đó là lẽ tất yếu trong cuộc sống vốn luôn chuyển động, cập nhật cái mới và hướng đến tiện nghi. Thế nhưng, đối với những du khách như chúng tôi, có lẽ, cái hấp dẫn của bản Lác chính là sự gần gũi, chân thành của người dân bản. Hi vọng, những năm sau nữa, người dân bản vẫn giữ được những nét đẹp truyền thống, những mộc mạc của núi rừng như vốn dĩ đã có...
Vân Du (Báo Quảng Ninh)
Theo Du lịch, GO!
Cảm giác "Homestay" tại bản Lác
Rộn ràng bản Lác
Du lịch chuyên nghiệp
Xe du lịch chở chúng tôi về thẳng bản Lác – địa điểm du lịch độc đáo nhất của Mai Châu. Còn đường nhỏ đi vào bản trải bê tông phẳng lỳ, hai bên đường là những cánh đồng lúa đã ngả màu rơm khô. Đi khoảng vài trăm mét, đã thấy thấp thoáng trước mắt những nếp nhà sàn bình dị chen giữa màu xanh của cây trái… Bản Lác hiện ra như vậy đó.
Khác với những bản dân tộc mà chúng tôi đặt chân tới, bản Lác “chuyên nghiệp” hơn trong cách làm du lịch. Ở đây, nhà sàn được dựng sát nhau, cùng quay mặt ra trục đường chính, không có hàng rào ngăn cách giữa các ngôi nhà khiến cho du khách cảm nhận được sự thân thiện của người dân địa phương.
Dulichgo
Hiện tại ở bản Lác có 25 ngôi nhà sàn làm nơi nghỉ cho du khách, được xây theo quy hoạch, mỗi nhà nghỉ đều được đánh số theo thứ tự từ 1 đến 25. Khách du lịch vô cùng thích thú với những ngôi nhà sàn ở bản Lác. Nhà được dát bằng tre rộng rãi, cái nào cũng cao ráo, sạch sẽ và giữ được kiến trúc truyền thống của người dân tộc Thái. Trên sàn ngủ có đầy đủ chăn, đệm, gối được gấp ngăn nắp, gọn gàng. Không gian bên dưới sàn ngủ là nơi ăn cơm, uống trà chuyện trò và khu nhà tắm, vệ sinh sạch sẽ, thoáng đãng.
Thói quen nghề nghiệp khiến chúng tôi nhanh chóng phải tìm hiểu về địa danh độc đáo này của Mai Châu. Thật bất ngờ, bản nhỏ này đã có tuổi đời hơn 700 năm, cư dân ở đây hoàn toàn là người dân tộc Thái.
Từ khoảng năm 1997, bản Lác đã nhộn nhịp khách ghé thăm, trong đó phần lớn là khách nước ngoài. Lượng khách du lịch ngày càng đông lên, dân bản bảo nhau sửa nhà đón khách, chế biến các món ăn ngon, thành lập đội văn nghệ phục vụ khách tham quan… Rồi từ chỗ chỉ dệt khăn, áo thổ cẩm để mặc hàng ngày, phụ nữ trong bản đã tự làm nhiều đồ lưu niệm như đồ thêu, dệt lụa... để bán cho du.
Cách bán hàng ở đây cũng rất dễ chịu, không hề có “chặt chém” như nhiều nơi khác. Justin, một du khách người Anh cùng chuyến hành trình với chúng tôi vô cùng thích thú cho biết: “Thật vô cùng thú vị khi tận mắt nhìn thấy người dân dệt vải, tôi chưa bao giờ thấy điều này trước đó. Khách du lịch cũng có thể mua ngay những tấm vải đã dệt để làm quà.”.
Dulichgo
Có thể thấy, tư duy làm kinh tế qua dịch vụ du lịch đã hình thành rõ rệt ở vùng quê hẻo lánh này với phong cách phục vụ cũng ngày một chuyên nghiệp hơn. Dân bản còn đầu tư cả xe điện, xe máy cho khách thuê để đi lại trong bản. Dịch vụ mát xa, tắm lá thuốc cũng hiện diện từ lâu để phục vụ nhu cầu thư giãn của du khách.
Ẩm thực độc đáo
Trước khi lên bản Lác, anh Nguyễn Phương, chủ một khách sạn ở Hòa Bình giới thiệu với chúng tôi: “Đến bản Lác du khách sẽ được người dân tiếp đón bằng những món ăn rất đặc biệt mà không nơi nào có được như món gà gói lá dong nướng, cá suối hấp, măng đắng xào, xôi nếp nương… ”. Quả thật, khi được thưởng thức những món ăn ở đây chúng tôi mới thấy lời giới thiệu của anh không hề sai.
Mâm cơm cho 6 thực khách chúng tôi có các món như thịt gà bản, thịt rừng nướng, xôi nếp Mai Châu, canh rau cá suối hấp, măng đắng xào, cùng chai rượu Mai Hạ. Trong không gian lành lạnh của núi rừng, bên tai còn nghe văng vẳng những cầu hát, tiếng đàn của người Thái mà được thưởng thức món ăn núi rừng cùng chén rượu cay nồng, còn gì tuyệt bằng.
Khi vào bữa, chủ nhà không quên mời khách một chén thay cho lời chào và cảm ơn. Cứ như vậy, bữa ăn có thể kéo dài tới đêm khuya mà cả chủ lẫn khách đếu không muốn dứt.
Khám phá văn hóa
Ngoài ẩm thực, du khách còn có thể tham gia các hoạt động sinh hoạt cộng đồng, giao lưu tập thể như múa hát, cắm trại với người dân bản. Mà thời điểm thú vị nhất là buổi tối.
Dulichgo
Những đống lửa trại bập bùng thắp sáng cả không gian núi rừng, văng vẳng tiếng nhạc rộn ràng của điệu nhảy sạp, tiếng hát ca tưng bừng của các bạn sinh viên yêu du lịch, tiếng cười nói huyên náo khiến những du khách còn dạo bước trên đường như chúng tôi cũng xốn xang mà rảo nhanh bước chân. Những chàng trai, cô gái Thái trong mặc trang phục truyền thống tươi tắn nắm tay nhau mang tới du khách những lời ca, điệu múa, gỗ cháy lách tách cùng ché rượu cần nồng nàn, khiến du khách “chẳng sưởi cũng ấm, chưa uống đã say”.
Tới bản Lác mà không đi chợ sớm cùng dân bản thì quả là phí. Trong không khí của buổi sớm mai trong trẻo, chợ sớm chỉ là những sạp hàng bày bán đơn giản, hoa quả vẫn còn tươi nguyên đọng sương đêm. Chen vào tiếng mua bán hàng buổi chợ sớm là những tiếng cười nói, đâu đó vang lên giọng nói ngọng nghịu của người dân bản chưa nói rõ tiếng Kinh nghe vui mà ấm áp đến lạ.
Lời kết
Người già trong bản Lác bảo: "Bây giờ, bản Lác đã có rất nhiều thứ phải thay đổi để phù hợp với một bản làm du lịch. Những ngôi nhà sàn được bê tông hóa, đồ dùng tiện nghi hiện đại có mặt ở khắp nơi".
Đó là lẽ tất yếu trong cuộc sống vốn luôn chuyển động, cập nhật cái mới và hướng đến tiện nghi. Thế nhưng, đối với những du khách như chúng tôi, có lẽ, cái hấp dẫn của bản Lác chính là sự gần gũi, chân thành của người dân bản. Hi vọng, những năm sau nữa, người dân bản vẫn giữ được những nét đẹp truyền thống, những mộc mạc của núi rừng như vốn dĩ đã có...
Vân Du (Báo Quảng Ninh)
Theo Du lịch, GO!
Cảm giác "Homestay" tại bản Lác
Rộn ràng bản Lác
Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015
Bạch Đích và góc trời màu xanh
(TTO) - Nghĩ đến cao nguyên Đồng Văn (Hà Giang) là nghĩ ngay đến núi tai mèo và đá xám xít lô nhô như thạch trận. Ít người rời khỏi con đường Hạnh Phúc để thấy trên cao nguyên ấy còn có những góc trời màu xanh.
< Chiếc vòng ngọc - đường vào Bạch Đích.
Tôi nhớ quãng năm 2008 khi ngồi trên chuyến xe khách cuối năm lên chợ phiên Đồng Văn, tôi có lấy số điện thoại của một người lính biên phòng Bạch Đích nhưng chưa bao giờ có dịp ghé chơi. Ngày thực hiện được giấc mơ Bạch Đích, người lính đã rời đồn từ bao giờ, số điện thoại không còn liên lạc được, tháng năm vật đổi sao dời. Chỉ có những ngọn núi vẫn in hình trên nền trời, ruộng bậc thang xanh rợp người và những con đường đi về mê mải.
< Trên cột mốc 358.
Tôi lại thấy mình được bay trên những giấc mơ hoang.
Đường lên cột mốc 358
Dulichgo
Không biết bao nhiêu lần tôi đã đứng trên con đường Hạnh Phúc nhìn xuống chiếc vòng ngọc trai đi về Bạch Đích, tự nói với mình, nói với bạn đồng hành nhất định sẽ có ngày...
Ngày ấy hôm nay đã đến, qua một khúc cua, lên ngang lưng chừng con dốc, đột nhiên có một ngã ba đường. Đi về phía tây, về phía Bạch Đích, nơi ấy có mốc 358 nằm trên đường biên giới Việt -Trung.
< Bức họa vùng cao.
Đồn biên phòng Bạch Đích cũng giống như đồn biên phòng Xín Mần (Hà Giang), đồn biên phòng Trình Tường hay Pha Long (Lào Cai), nằm trên một đỉnh núi cao nhìn ra bốn phía là giang sơn hoa lệ, núi rừng hùng vĩ, mây trời biếc xanh, những căn nhà quét vôi vàng ấm áp, khoảng sân đánh bóng chuyền sạch sẽ và những bồn hoa ngăn nắp...
Tôi buột mồm nói với anh Minh chính trị viên rằng sao cảm giác ở đồn biên phòng nào cũng thấy giống nhau lạ lùng!
< Lên nương.
Tôi lúc nào cũng thấy rưng rưng mỗi lần nhìn lên khẩu hiệu “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt”. Có một thứ tình cảm không cắt nghĩa được và thật lòng tôi không bao giờ muốn cắt nghĩa cảm xúc ấy.
Nói về việc nhiều người dân muốn đến cửa khẩu Bạch Đích, tham quan cột mốc 358 (thường được gọi là mốc 9), dự chợ phiên cửa khẩu Bạch Đích vào ngày Thân hoặc ngày Dần hằng tháng, anh Minh cho biết đồn không có quy định nào ngăn cản hay hạn chế người dân đến với vùng sâu biên giới với mục đích du lịch hay công việc.
< Phố xá miền biên.
Tuy nhiên, để đảm bảo an ninh và hỗ trợ kịp thời khi cần, đồn có yêu cầu người dân từ nơi khác đến đây phải qua đồn trình báo về bản thân, hành trình và mục đích.
Dulichgo
Anh Minh tiễn chúng tôi đi bằng nụ cười ấm áp và niềm tin về hai cô gái yêu Hà Giang như quê hương thứ hai, những người chắc chắn không bao giờ nói rằng “sẽ không quay trở lại vùng đất này”. Trời Bạch Đích lúc nắng, lúc mưa. Mây mù khi dâng, khi hạ. “Đồn là nhà” đã ở lại phía sau lưng, trước mặt chúng tôi là đường đi mốc 9.
< Sắc màu trên cao nguyên.
Chợ bản Muồng họp ngay trên đường cái quan, những cột tre chống bạt che mưa xông ra tận giữa tim đường. Thấy xe chúng tôi qua, lần lượt từng chủ hàng người dân tộc Tày, Nùng, Dao hay Cơ Lao, Mông, Hán đều dừng việc bán hàng để dẹp đường cho xe qua.
Một anh chàng người Mông vừa mua được mấy con lợn giống đang say sưa khoe với bạn giữa đường cũng vội vã rời đi, người khác thu gọn mấy chiếc xe máy. Chỉ dăm ba việc lặt vặt vậy thôi mà chúng tôi đã thấy thật ấm lòng.
< Chợ cửa khẩu Bạch Đích ngày không phiên.
Đường lên mốc 9 thênh thang. Đã ở lại phía sau những rừng thông vi vu gió lộng, những đồi cỏ mênh mang, những bản làng xinh xinh nép mình vào núi đá. Chỉ có ai đã đi và yêu mảnh đất địa đầu này mới hiểu vì sao đường xa ngái và gập ghềnh biên ải lại luôn ẩn giấu trong mình một sức hút lạ kỳ với dân đi.
< Lữ khách.
Dulichgo
Chợ cửa khẩu ngày không phiên, không có váy mới, áo hoa, không khăn quàng rực rỡ. Đồng bào hôm nay không xuống chợ, để những gian hàng lợp mái đỏ nằm im, không có tiếng bếp lò reo, tiếng mỡ sôi trong chảo, không tiếng lợn ụt ụt và tiếng người lao xao, lao xao.
Tôi đứng im lìm nhìn vào cột mốc đá hoa cương vẫn còn đang ướt nước mưa, xung quanh cửa khẩu gạch gỗ ngổn ngang, không có hàng rào ranh giới vật lý chính xác nào nhưng ở phía bên ấy đã là nước bạn. Để xây lên được cột mốc này, cho chúng tôi hôm nay, hẳn đã có rất nhiều người ngã xuống...
Góc trời màu xanh
< Cột mốc 358.
Tạm biệt cột mốc 358 một ngày mưa giăng và vắng lặng, chúng tôi tiếp tục hành trình trên con đường biên đi về Phú Lũng rồi quành qua Thắng Mố, Sủng Cháng, Sủng Thài, một loạt xã nằm rất sâu bên trong núi, cách xa đường hạnh phúc 4C. Dễ đến năm năm mới tìm lại cảm giác chỉ có một mình ta trên đường độc đạo. Không xe tải, không xe máy, không đoàn này, nhóm nọ. Thi thoảng mới gặp người dân tộc đi ngược chiều. Thênh thang giữa đất và trời, giữa cỏ cây và núi đá.
< Phía tây cao nguyên đá.
Phía tây của cao nguyên đá, lúa xanh rợp trên những thửa ruộng bậc thang, những thung lũng hiếm hoi bắt đầu ngả vàng, thứ màu của ấm no và trù phú. Không chỉ có Mù Căng Chải mới được choáng ngợp bởi lúa, không phải Đồng Văn chỉ có đá tai mèo.
Dulichgo
Ở đây, trên con đường liên xã nối Phú Lũng với Thắng Mố và Sủng Cháng có một, mà không, có nhiều góc trời màu xanh với núi đá lô xô và lưng lúa ngút ngàn. Tôi tự bảo mình là thực, không phải mơ, có một Hà Giang rất khác vừa căng tràn no đủ, vừa lặng lẽ mơ màng.
< Đi học.
Con đường bất ngờ rộn ràng bởi lũ trẻ đang di chuyển từ nhà ra trường nội trú. Chúng bẽn lẽn che ô và giấu mặt khi gặp khách lạ tay lăm lăm máy ảnh, tôi bèn buông tay và cất tiếng hỏi, một vài cô bé dạn hơn đi qua rồi vẫn ngoái lại trả lời. À thì ra đã hết cuối tuần về chơi nhà, phải quay lại trường thôi vì mai sẽ là thứ hai.
Tôi nhìn theo đám trẻ ngỡ như tiếng bước chân chúng đang đập rộn ràng trong ngực trái, như tiếng bước chân bọn trẻ con trên đèo Mã Pí Lèng mùa xuân năm nào. Đã có rất nhiều những mùa yêu. Hai mươi mùa yêu nữa khi quay lại, có chắc rằng tôi sẽ bước những bước rộn ràng như người đàn ông đi nương ở Thắng Mố hôm nay?
Theo Thủy Trần (Du lịch Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
< Chiếc vòng ngọc - đường vào Bạch Đích.
Tôi nhớ quãng năm 2008 khi ngồi trên chuyến xe khách cuối năm lên chợ phiên Đồng Văn, tôi có lấy số điện thoại của một người lính biên phòng Bạch Đích nhưng chưa bao giờ có dịp ghé chơi. Ngày thực hiện được giấc mơ Bạch Đích, người lính đã rời đồn từ bao giờ, số điện thoại không còn liên lạc được, tháng năm vật đổi sao dời. Chỉ có những ngọn núi vẫn in hình trên nền trời, ruộng bậc thang xanh rợp người và những con đường đi về mê mải.
< Trên cột mốc 358.
Tôi lại thấy mình được bay trên những giấc mơ hoang.
Đường lên cột mốc 358
Dulichgo
Không biết bao nhiêu lần tôi đã đứng trên con đường Hạnh Phúc nhìn xuống chiếc vòng ngọc trai đi về Bạch Đích, tự nói với mình, nói với bạn đồng hành nhất định sẽ có ngày...
Ngày ấy hôm nay đã đến, qua một khúc cua, lên ngang lưng chừng con dốc, đột nhiên có một ngã ba đường. Đi về phía tây, về phía Bạch Đích, nơi ấy có mốc 358 nằm trên đường biên giới Việt -Trung.
< Bức họa vùng cao.
Đồn biên phòng Bạch Đích cũng giống như đồn biên phòng Xín Mần (Hà Giang), đồn biên phòng Trình Tường hay Pha Long (Lào Cai), nằm trên một đỉnh núi cao nhìn ra bốn phía là giang sơn hoa lệ, núi rừng hùng vĩ, mây trời biếc xanh, những căn nhà quét vôi vàng ấm áp, khoảng sân đánh bóng chuyền sạch sẽ và những bồn hoa ngăn nắp...
Tôi buột mồm nói với anh Minh chính trị viên rằng sao cảm giác ở đồn biên phòng nào cũng thấy giống nhau lạ lùng!
< Lên nương.
Tôi lúc nào cũng thấy rưng rưng mỗi lần nhìn lên khẩu hiệu “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt”. Có một thứ tình cảm không cắt nghĩa được và thật lòng tôi không bao giờ muốn cắt nghĩa cảm xúc ấy.
Nói về việc nhiều người dân muốn đến cửa khẩu Bạch Đích, tham quan cột mốc 358 (thường được gọi là mốc 9), dự chợ phiên cửa khẩu Bạch Đích vào ngày Thân hoặc ngày Dần hằng tháng, anh Minh cho biết đồn không có quy định nào ngăn cản hay hạn chế người dân đến với vùng sâu biên giới với mục đích du lịch hay công việc.
< Phố xá miền biên.
Tuy nhiên, để đảm bảo an ninh và hỗ trợ kịp thời khi cần, đồn có yêu cầu người dân từ nơi khác đến đây phải qua đồn trình báo về bản thân, hành trình và mục đích.
Dulichgo
Anh Minh tiễn chúng tôi đi bằng nụ cười ấm áp và niềm tin về hai cô gái yêu Hà Giang như quê hương thứ hai, những người chắc chắn không bao giờ nói rằng “sẽ không quay trở lại vùng đất này”. Trời Bạch Đích lúc nắng, lúc mưa. Mây mù khi dâng, khi hạ. “Đồn là nhà” đã ở lại phía sau lưng, trước mặt chúng tôi là đường đi mốc 9.
< Sắc màu trên cao nguyên.
Chợ bản Muồng họp ngay trên đường cái quan, những cột tre chống bạt che mưa xông ra tận giữa tim đường. Thấy xe chúng tôi qua, lần lượt từng chủ hàng người dân tộc Tày, Nùng, Dao hay Cơ Lao, Mông, Hán đều dừng việc bán hàng để dẹp đường cho xe qua.
Một anh chàng người Mông vừa mua được mấy con lợn giống đang say sưa khoe với bạn giữa đường cũng vội vã rời đi, người khác thu gọn mấy chiếc xe máy. Chỉ dăm ba việc lặt vặt vậy thôi mà chúng tôi đã thấy thật ấm lòng.
< Chợ cửa khẩu Bạch Đích ngày không phiên.
Đường lên mốc 9 thênh thang. Đã ở lại phía sau những rừng thông vi vu gió lộng, những đồi cỏ mênh mang, những bản làng xinh xinh nép mình vào núi đá. Chỉ có ai đã đi và yêu mảnh đất địa đầu này mới hiểu vì sao đường xa ngái và gập ghềnh biên ải lại luôn ẩn giấu trong mình một sức hút lạ kỳ với dân đi.
< Lữ khách.
Dulichgo
Chợ cửa khẩu ngày không phiên, không có váy mới, áo hoa, không khăn quàng rực rỡ. Đồng bào hôm nay không xuống chợ, để những gian hàng lợp mái đỏ nằm im, không có tiếng bếp lò reo, tiếng mỡ sôi trong chảo, không tiếng lợn ụt ụt và tiếng người lao xao, lao xao.
Tôi đứng im lìm nhìn vào cột mốc đá hoa cương vẫn còn đang ướt nước mưa, xung quanh cửa khẩu gạch gỗ ngổn ngang, không có hàng rào ranh giới vật lý chính xác nào nhưng ở phía bên ấy đã là nước bạn. Để xây lên được cột mốc này, cho chúng tôi hôm nay, hẳn đã có rất nhiều người ngã xuống...
Góc trời màu xanh
< Cột mốc 358.
Tạm biệt cột mốc 358 một ngày mưa giăng và vắng lặng, chúng tôi tiếp tục hành trình trên con đường biên đi về Phú Lũng rồi quành qua Thắng Mố, Sủng Cháng, Sủng Thài, một loạt xã nằm rất sâu bên trong núi, cách xa đường hạnh phúc 4C. Dễ đến năm năm mới tìm lại cảm giác chỉ có một mình ta trên đường độc đạo. Không xe tải, không xe máy, không đoàn này, nhóm nọ. Thi thoảng mới gặp người dân tộc đi ngược chiều. Thênh thang giữa đất và trời, giữa cỏ cây và núi đá.
< Phía tây cao nguyên đá.
Phía tây của cao nguyên đá, lúa xanh rợp trên những thửa ruộng bậc thang, những thung lũng hiếm hoi bắt đầu ngả vàng, thứ màu của ấm no và trù phú. Không chỉ có Mù Căng Chải mới được choáng ngợp bởi lúa, không phải Đồng Văn chỉ có đá tai mèo.
Dulichgo
Ở đây, trên con đường liên xã nối Phú Lũng với Thắng Mố và Sủng Cháng có một, mà không, có nhiều góc trời màu xanh với núi đá lô xô và lưng lúa ngút ngàn. Tôi tự bảo mình là thực, không phải mơ, có một Hà Giang rất khác vừa căng tràn no đủ, vừa lặng lẽ mơ màng.
< Đi học.
Con đường bất ngờ rộn ràng bởi lũ trẻ đang di chuyển từ nhà ra trường nội trú. Chúng bẽn lẽn che ô và giấu mặt khi gặp khách lạ tay lăm lăm máy ảnh, tôi bèn buông tay và cất tiếng hỏi, một vài cô bé dạn hơn đi qua rồi vẫn ngoái lại trả lời. À thì ra đã hết cuối tuần về chơi nhà, phải quay lại trường thôi vì mai sẽ là thứ hai.
Tôi nhìn theo đám trẻ ngỡ như tiếng bước chân chúng đang đập rộn ràng trong ngực trái, như tiếng bước chân bọn trẻ con trên đèo Mã Pí Lèng mùa xuân năm nào. Đã có rất nhiều những mùa yêu. Hai mươi mùa yêu nữa khi quay lại, có chắc rằng tôi sẽ bước những bước rộn ràng như người đàn ông đi nương ở Thắng Mố hôm nay?
Theo Thủy Trần (Du lịch Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015
Hành trình chinh phục Tả Liên Sơn hùng vĩ
(VNE) - Có lẽ vì từ bản nhìn lên, đỉnh núi cao vời vợi, kiêu hãnh như sống lưng của loài trâu mộng sống trong khu rừng nguyên sinh dưới chân núi nên Tả Liên Sơn còn có tên gọi khác là Cổ Trâu.
Tả Liên Sơn hay Cổ Trâu là đỉnh núi cao nhất khu vực xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Tả Lèng là một xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường dù chỉ nằm cách trung tâm tỉnh Lai Châu chừng 10 km.
Cộng đồng dân cư ở đây gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao.
(Thông tin tham khảo thêm từ CTTĐT huyện Tam Đường: 'Tả Lèng là xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường, nằm cách trung tâm huyện 28 km về phía Tây Bắc, cách trung tâm tỉnh lỵ Lai Châu khoảng 6 km có diện tích tự nhiên là 5.057,5 ha chiếm 7,37% diện tích của huyện, dân số 3.826 người gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao, mật độ dân số 76 người/km2 '. Địa hình xã phức tạp được chia thành 2 vùng rõ rệt, phía Đông Bắc là những dãy núi cao chiếm 2/3 diện tích tự nhiên của xã, có độ cao từ 850 - 2.900m, độ dốc phổ biến trên 250, thoải đều từ Đông Bắc xuống Tây Nam, phía Tây Nam là sự kết hợp xen kẽ giữa những dãy núi thấp và thung lũng chạy dài theo suối...).
Để đến được chân núi và bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi phải trải qua một con đường khá vất vả. Khi chênh vênh bên bờ vực, lúc khác lại đâm xuyên khu rừng rậm rạp. Lối đi càng vào sâu càng dốc đứng mà nhỏ hẹp. Chúng tôi dường như cảm nhận rõ hơi thở của núi rừng.
Dulichgo
Dẫn đường cho chúng tôi là Giàng A Páo, nhà tại bản Tả Lèng 2. Vốn là người dân tộc Mông bản địa, thông thạo địa hình và quen đi rừng nhưng cũng chưa từng lên đỉnh Tả Liên bao giờ. Thông thường, A Páo chỉ vào rừng chăn trâu và hái thảo quả quanh chân núi.
Khu rừng Tả Liên với thảm thực vật nguyên sinh đa dạng khiến chúng tôi rất ngạc nhiên. Những tán cây cổ thụ xum xuê, bao thảm hoa trà rụng trắng lối, lá phong đỏ rực và cả thảm rêu xanh quyến rũ một màu tươi mới.
Những cây cổ thụ với tán lá xum xuê, thân to lớn mà rêu phong và dương xỉ phủ kín khiến tất cả như biến thành khung cảnh cổ tích, huyền bí.
Khu rừng cổ tích với rêu phong phủ khắp lối. Rêu bám kín từ những phiến đá lớn xếp chồng với đủ hình thù kỳ dị cho tới thân cây cổ thụ vươn mình ngạo nghễ.
Dulichgo
Những thân cây leo bám chằng chịt lên phiến đá trông không khác gì xúc tu của một loài động vật lạ, sẵn sàng vươn mình nuốt trọn kẻ vượt núi tìm rừng.
Hành trình trong khu rừng thật thi vị với những chốn dừng chân rất đẹp.
Chuyến đi 3 ngày 2 đêm băng rừng rậm suối sâu, phát cây mở lối thực sự ý nghĩa khi cả nhóm đã lên đỉnh.
Dulichgo
Độ cao ghi nhận trên đỉnh Tả Liên là 2.993 m. Đây là một trong những đỉnh núi cao nhất Việt Nam. Từ trên cao bạn có thể nhìn thấy khá rõ thành phố Lai Châu nhỏ bé mà xinh đẹp giữa bốn bề núi rừng hùng vĩ.
Khung cảnh trở nên rực rỡ hơn vào thời điểm hoàng hôn. Trên đỉnh dường như đất trời giao hòa làm một và mặt trời cũng đi ngủ rất muộn.
Kết thúc cuộc hành trình chinh phục Tả Liên Sơn, điều đọng lại trong lòng chúng tôi có lẽ chính là khu rừng cổ tích và bao trải nghiệm trong cuộc thử thách thú vị.
Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Tả Liên Sơn hay Cổ Trâu là đỉnh núi cao nhất khu vực xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Tả Lèng là một xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường dù chỉ nằm cách trung tâm tỉnh Lai Châu chừng 10 km.
Cộng đồng dân cư ở đây gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao.
(Thông tin tham khảo thêm từ CTTĐT huyện Tam Đường: 'Tả Lèng là xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường, nằm cách trung tâm huyện 28 km về phía Tây Bắc, cách trung tâm tỉnh lỵ Lai Châu khoảng 6 km có diện tích tự nhiên là 5.057,5 ha chiếm 7,37% diện tích của huyện, dân số 3.826 người gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao, mật độ dân số 76 người/km2 '. Địa hình xã phức tạp được chia thành 2 vùng rõ rệt, phía Đông Bắc là những dãy núi cao chiếm 2/3 diện tích tự nhiên của xã, có độ cao từ 850 - 2.900m, độ dốc phổ biến trên 250, thoải đều từ Đông Bắc xuống Tây Nam, phía Tây Nam là sự kết hợp xen kẽ giữa những dãy núi thấp và thung lũng chạy dài theo suối...).
Để đến được chân núi và bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi phải trải qua một con đường khá vất vả. Khi chênh vênh bên bờ vực, lúc khác lại đâm xuyên khu rừng rậm rạp. Lối đi càng vào sâu càng dốc đứng mà nhỏ hẹp. Chúng tôi dường như cảm nhận rõ hơi thở của núi rừng.
Dulichgo
Dẫn đường cho chúng tôi là Giàng A Páo, nhà tại bản Tả Lèng 2. Vốn là người dân tộc Mông bản địa, thông thạo địa hình và quen đi rừng nhưng cũng chưa từng lên đỉnh Tả Liên bao giờ. Thông thường, A Páo chỉ vào rừng chăn trâu và hái thảo quả quanh chân núi.
Khu rừng Tả Liên với thảm thực vật nguyên sinh đa dạng khiến chúng tôi rất ngạc nhiên. Những tán cây cổ thụ xum xuê, bao thảm hoa trà rụng trắng lối, lá phong đỏ rực và cả thảm rêu xanh quyến rũ một màu tươi mới.
Những cây cổ thụ với tán lá xum xuê, thân to lớn mà rêu phong và dương xỉ phủ kín khiến tất cả như biến thành khung cảnh cổ tích, huyền bí.
Khu rừng cổ tích với rêu phong phủ khắp lối. Rêu bám kín từ những phiến đá lớn xếp chồng với đủ hình thù kỳ dị cho tới thân cây cổ thụ vươn mình ngạo nghễ.
Dulichgo
Những thân cây leo bám chằng chịt lên phiến đá trông không khác gì xúc tu của một loài động vật lạ, sẵn sàng vươn mình nuốt trọn kẻ vượt núi tìm rừng.
Hành trình trong khu rừng thật thi vị với những chốn dừng chân rất đẹp.
Chuyến đi 3 ngày 2 đêm băng rừng rậm suối sâu, phát cây mở lối thực sự ý nghĩa khi cả nhóm đã lên đỉnh.
Dulichgo
Độ cao ghi nhận trên đỉnh Tả Liên là 2.993 m. Đây là một trong những đỉnh núi cao nhất Việt Nam. Từ trên cao bạn có thể nhìn thấy khá rõ thành phố Lai Châu nhỏ bé mà xinh đẹp giữa bốn bề núi rừng hùng vĩ.
Khung cảnh trở nên rực rỡ hơn vào thời điểm hoàng hôn. Trên đỉnh dường như đất trời giao hòa làm một và mặt trời cũng đi ngủ rất muộn.
Kết thúc cuộc hành trình chinh phục Tả Liên Sơn, điều đọng lại trong lòng chúng tôi có lẽ chính là khu rừng cổ tích và bao trải nghiệm trong cuộc thử thách thú vị.
Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015
Lãng mạn mùa cỏ hồng Đà Lạt
Không chỉ có cánh đồng hoa dã quỳ quyến rũ, lá phong sặc sỡ, hoa hướng dương và cải trắng: Đà Lạt còn một vẻ đẹp lãng mạn từ thiên nhiên, đó là những đồi cỏ hồng mong manh. Những ngày đầu tháng 12 chớm lạnh, nếu đến Đà Lạt bạn sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng cảnh tượng độc đáo tựa chốn thiên đường mà không nhiều nơi có được.
Là loài cỏ mọc dại, cỏ hồng (hay còn gọi là cỏ đuôi chồn) thường mọc thành từng cụm, thân thẳng đứng vươn cao lên trời như ngọn phi lao. Cỏ hồng được biết đến nhiều nhất ở Bắc Mỹ, Trung Quốc. Tại Việt Nam, Đà Lạt là một trong số ít nơi xuất hiện loại cỏ này. Cỏ màu hồng phớt, nhẹ, mịn như đuôi lông chồn khẽ đong đưa trước gió.
Cỏ hồng mang sức sống mãnh liệt, dẻo dai dù là trên sỏi đá khô cằn cũng luôn ngẩng cao đầu với vẻ kiêu hãnh, thách thức.
Dulichgo
Bông của cỏ có màu hồng, hơi ngả màu hồng tím, lông mềm mượt, cọ vào người gây cảm giác nhồn nhột, thích thú. Không chỉ những cô gái mới yêu màu cỏ hồng, ngay cả chàng lính cũng bị cuốn hút vào vẻ đẹp hoang sơ này.
< Cỏ hồng mọc ven bờ suối Vàng, tạo thành thảm hồng điểm tô trên sắc xanh đồi núi.
Cỏ hồng mọc ven sườn đồi, giữa thung lũng, nhiều nhất phải kể đến khu vực ngoại ô như ở khu vực Trại Mát, ven bờ Suối Vàng hoặc xung quanh làng hoa Thái Phiên.
< Cỏ hồng quanh làng hoa Thái Phiên.
Dulichgo
Từ Đà Lạt, bạn đi theo hướng đông nam trên cung đường Trần Hưng Đạo - Hùng Vương về hướng Trại Mát. Tại ngã 3 Trại Mát, bạn rẽ tay trái đi vào khu vực làng hoa Thái Phiên, di chuyển thêm khoảng 2 km nữa, bạn sẽ bắt gặp đồng cỏ hồng phủ kín và khoe sắc lúc chớm đông Đà Lạt.
Cỏ hồng lãng mạn, nghịch ngợm thường phiêu bồng, vui đùa cùng với gió và mây, thỉnh thoảng lại đưa tay chọc phá những chú chim non gần đó một cách vụng về. Vốn không thích cuộc sống khoa trương, xô bồ, cỏ hồng tự tìm cho mình những nơi “ẩn náu" ít người lui tới.
Giản dị trong lớp áo hồng ngọt ngào, cỏ thoả sức tung mình vào không trung, nũng nịu không chịu rời khỏi vòng tay mẹ thiên nhiên như những đứa con xa quê lâu ngày trở về nhà. Đứng giữa đồi cỏ hồng, bạn sẽ dễ dàng hoá thân thành một thiên thần nhỏ trước vẻ đẹp mỏng manh của cánh đồng cỏ này.
Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh internet
Là loài cỏ mọc dại, cỏ hồng (hay còn gọi là cỏ đuôi chồn) thường mọc thành từng cụm, thân thẳng đứng vươn cao lên trời như ngọn phi lao. Cỏ hồng được biết đến nhiều nhất ở Bắc Mỹ, Trung Quốc. Tại Việt Nam, Đà Lạt là một trong số ít nơi xuất hiện loại cỏ này. Cỏ màu hồng phớt, nhẹ, mịn như đuôi lông chồn khẽ đong đưa trước gió.
Cỏ hồng mang sức sống mãnh liệt, dẻo dai dù là trên sỏi đá khô cằn cũng luôn ngẩng cao đầu với vẻ kiêu hãnh, thách thức.
Dulichgo
Bông của cỏ có màu hồng, hơi ngả màu hồng tím, lông mềm mượt, cọ vào người gây cảm giác nhồn nhột, thích thú. Không chỉ những cô gái mới yêu màu cỏ hồng, ngay cả chàng lính cũng bị cuốn hút vào vẻ đẹp hoang sơ này.
< Cỏ hồng mọc ven bờ suối Vàng, tạo thành thảm hồng điểm tô trên sắc xanh đồi núi.
Cỏ hồng mọc ven sườn đồi, giữa thung lũng, nhiều nhất phải kể đến khu vực ngoại ô như ở khu vực Trại Mát, ven bờ Suối Vàng hoặc xung quanh làng hoa Thái Phiên.
< Cỏ hồng quanh làng hoa Thái Phiên.
Dulichgo
Từ Đà Lạt, bạn đi theo hướng đông nam trên cung đường Trần Hưng Đạo - Hùng Vương về hướng Trại Mát. Tại ngã 3 Trại Mát, bạn rẽ tay trái đi vào khu vực làng hoa Thái Phiên, di chuyển thêm khoảng 2 km nữa, bạn sẽ bắt gặp đồng cỏ hồng phủ kín và khoe sắc lúc chớm đông Đà Lạt.
Cỏ hồng lãng mạn, nghịch ngợm thường phiêu bồng, vui đùa cùng với gió và mây, thỉnh thoảng lại đưa tay chọc phá những chú chim non gần đó một cách vụng về. Vốn không thích cuộc sống khoa trương, xô bồ, cỏ hồng tự tìm cho mình những nơi “ẩn náu" ít người lui tới.
Giản dị trong lớp áo hồng ngọt ngào, cỏ thoả sức tung mình vào không trung, nũng nịu không chịu rời khỏi vòng tay mẹ thiên nhiên như những đứa con xa quê lâu ngày trở về nhà. Đứng giữa đồi cỏ hồng, bạn sẽ dễ dàng hoá thân thành một thiên thần nhỏ trước vẻ đẹp mỏng manh của cánh đồng cỏ này.
Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh internet
Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015
Đà Lạt, có một mùa hồng...
(TTO) - Cuối tháng 11, đầu tháng 12 (*), mùa của những cơn gió mùa đông, mùa của những cây hồng trụi lá. Mùa đẹp nhất của những vườn hồng Đà Lạt. Lên Đà Lạt ngắm hoa dã quỳ cuối mùa, du khách cũng có thể ghé qua ngắm các vườn hồng đầy trái chín đỏ ở khắp ngoại ô Đà Lạt.
< Hồng vuông, loại dùng ép làm hồng khô cuối mùa.
Mùa này ngao du xe máy những con đường phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông xứ mù sương, lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên cành. Còn nhớ cách đây không lâu, thông tin trên báo nói về giá hồng Đà Lạt bị rớt giá mạnh, hồng giòn, hồng trứng các loại thu mua từ nhà vườn giá chỉ còn 2.000 - 3.000 đồng/kg.
Tại khu vực trồng hồng lớn nhất tỉnh Lâm Đồng là thị trấn D’ran, huyện Đơn Dương và khu vực xã Xuân Trường (TP Đà Lạt), giá hồng giòn, hồng trứng các loại được chủ vựa thu mua sỉ từ nhà vườn chỉ còn 2.000-3.000 đồng/kg, giảm khoảng 300% so với mức giá đầu vụ.
Điện thoại hỏi thăm một người bạn có cửa hàng trái cây và hoa ở D’ran, bạn vẫn tươi vui: "Những loại hồng rớt giá là loại dở chị ạ, trên Đà Lạt người ta không ăn nữa". Rồi bạn giải thích thêm: "Đó là loại hồng trứng lốc, thịt bở và vị lạt. Chất lượng thấp nên giá rẻ. Hồng loại ngon vẫn bán rất chạy". Buông điện thoại xuống lại nhớ những chuyến đi về Đà Lạt vào tháng 10, 11.
Dulichgo
Mùa này luôn có những cung đường ngao du xe máy qua những vườn hồng đầy trái chín đỏ trên các con đường đi vào xã Xuân Trường (đồi trà Cầu Đất), hay những khu vườn ở gần khu vực dinh III Bảo Đại (đường Triệu Việt Vương, phường 2) vào khu vực đèo Mimosa (đường đèo Prenn cũ)...
Cũng như khu vực D’ran, những con đường êm êm phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông với nắng vàng rực rỡ. Và lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên các cành. Những vườn hồng đầy trái này, chủ nhân thường để ngỏ cửa. Thậm chí rất vui vẻ đón những du khách đến tham quan, chụp hình lưu niệm, thưởng thức trái chín tại chỗ và mua về làm quà cho người thân. Chỉ có điều bạn không nên tùy tiện vào mà không xin phép, cũng như bẻ trái mà không hỏi qua người vun trồng.
Một chủ vườn ở khu vực đèo Mimosa giải thích: "Không phải cứ thấy hồng chín đỏ trên cây là ăn được. Có khi còn chát nên để đó chưa hái. Muốn ăn hồng ngon nên nói qua để được hướng dẫn, chứ người Đà Lạt hiếu khách không tiếc gì vài ký hồng. Vào không hỏi ai, chụp hình tạo dáng rồi bẻ lung tung, về vừa không ăn được lại tạo ấn tượng xấu”.
Những người Đà Lạt xưa nói rằng cây hồng đến với vùng đất nầy từ nhiều nguồn, theo từng thời kỳ. Nhưng có lẽ chính thức là vào năm 1889, khi người Pháp lập một vườn ươm giống tại khu vực Dankia. Rồi năm 1933 khi Đà Lạt có đường xe lửa rồi xe hơi, cây hồng được trồng thêm nhân rộng ra. Khoảng năm 1956 cho đến năm 1975 đã có rất nhiều giống hồng Nhật, Mỹ... được đưa về, ươm trồng trên đất Đà Lạt.
Dulichgo
Người Đà Lạt xưa thích trồng hồng vì ngoài chuyện sống lâu, ít sâu bệnh. Trước mùa trái sẽ là mùa hoa thơm ngát (mùa hoa thường vào tháng 6, tháng 7), để sau hai tháng bắt đầu kết trái và ửng chín. Mùa hồng chín rộ nhất là độ cuối tháng 9, tháng 10. Những người Đà Lạt xưa còn kể ngày xưa trái hồng Đà Lạt khi chín thường có màu vàng cam chứ không phải hồng đỏ như hiện nay. Tùy theo nhà vườn trồng mà cây hồng có nhiều loại và tên cũng khác nhau.
Loại được ưa chuộng là hồng vuông và hồng bánh xe. Hồng vuông trái to, ăn giòn và ngọt. Còn hồng bánh xe khi chín ăn vừa dẻo, vừa ngọt vừa thơm vị đường. Nhưng muốn ăn từ trên cây thì phải để cho trái chín thật chín, còn nếu không sẽ bị chát. Chính vì thế hồng tươi ở Đà Lạt ngày xưa thường ít có, chỉ có hồng khô và hồng sấy.
Còn ngày nay, cây hồng Đà Lạt có rất nhiều giống và chủng loại mới. Nhưng gọi chung lại có hồng nước, gồm các loại hồng dẻo, hồng dai (còn gọi là hồng trứng vì trong thịt có nhiều nước). Loại này thường ăn tươi, ép nước, ngâm rượu và cả làm giấm hồng (loại giấm dành cho các món rau trộn Đà Lạt).
Hồng giòn, loại được ưa chuộng nhất, còn được gọi là hồng vuông, hồng chén hay còn gọi là hồng ngọt. Loại này đang bị những trái hồng Trung Quốc to tướng, vuông vắn mạo danh. Tuy bên ngoài bóng loáng ngon mắt, khi chín mang sắc vàng cam nhưng ăn vào vẫn chát, thậm chí chát ngắt.
Dulichgo
Những người Đà Lạt mến khách còn dặn chớ ham rẻ mua hồng bao đổ đống ven các con đường lộ, nơi có nhiều xe chạy. Đa số là hồng dạt, khó để lâu và không ngon. Nếu mua hãy vào vựa, hay muốn mua nhiều nên nhờ người địa phương mua lại lò. Chất lượng sẽ ngon hơn, giá cũng không chênh nhau bao nhiêu.
Hồng giòn - đặc sản Đà Lạt cuối thu đầu đông
Khoảng mươi năm trở lại đây, người Đà Lạt chuyển sang thu hoạch các loại quả hồng khi trái vừa già (da đang chuyển dần sang màu vàng) và chế biến thành hồng giòn. Vừa dễ vận chuyển, vừa để lâu không úng hư, ăn lại rất ngon ngọt. Cách chế biến cũng rất đơn giản. Quả hồng được hái từ trên cây xuống, sau đó được lựa lại thật cẩn thận, những quả bị trầy xước sẽ chuyển sang làm hồng khô, hồng sấy. Còn những quả đẹp, lành lặn sẽ được đem ủ làm hồng giòn.
Khi ủ không dùng nước vôi, chỉ cần cho hồng vào túi nilông trắng, sạch rồi cột chặt để khoảng 10 ngày, trái sẽ mất hẳn vị chát, chỉ còn lại vị giòn ngọt vừa ăn. Đây cũng là loại hồng giòn với vỏ xanh ửng, trái nhỏ vừa vào mùa tháng 9 - 10 vẫn được bày bán khắp chợ Đà Lạt.
(*) Tôi đã "dừng" lại khá lâu để gởi bài này, một lý do là không muốn có những vườn hồng tan hoang vì bước chân du khách.
Theo TRÂN DUY (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
< Hồng vuông, loại dùng ép làm hồng khô cuối mùa.
Mùa này ngao du xe máy những con đường phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông xứ mù sương, lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên cành. Còn nhớ cách đây không lâu, thông tin trên báo nói về giá hồng Đà Lạt bị rớt giá mạnh, hồng giòn, hồng trứng các loại thu mua từ nhà vườn giá chỉ còn 2.000 - 3.000 đồng/kg.
Tại khu vực trồng hồng lớn nhất tỉnh Lâm Đồng là thị trấn D’ran, huyện Đơn Dương và khu vực xã Xuân Trường (TP Đà Lạt), giá hồng giòn, hồng trứng các loại được chủ vựa thu mua sỉ từ nhà vườn chỉ còn 2.000-3.000 đồng/kg, giảm khoảng 300% so với mức giá đầu vụ.
Điện thoại hỏi thăm một người bạn có cửa hàng trái cây và hoa ở D’ran, bạn vẫn tươi vui: "Những loại hồng rớt giá là loại dở chị ạ, trên Đà Lạt người ta không ăn nữa". Rồi bạn giải thích thêm: "Đó là loại hồng trứng lốc, thịt bở và vị lạt. Chất lượng thấp nên giá rẻ. Hồng loại ngon vẫn bán rất chạy". Buông điện thoại xuống lại nhớ những chuyến đi về Đà Lạt vào tháng 10, 11.
Dulichgo
Mùa này luôn có những cung đường ngao du xe máy qua những vườn hồng đầy trái chín đỏ trên các con đường đi vào xã Xuân Trường (đồi trà Cầu Đất), hay những khu vườn ở gần khu vực dinh III Bảo Đại (đường Triệu Việt Vương, phường 2) vào khu vực đèo Mimosa (đường đèo Prenn cũ)...
Cũng như khu vực D’ran, những con đường êm êm phủ mờ đất đỏ trong cái lạnh đầu đông với nắng vàng rực rỡ. Và lấp lánh trong nắng là những trái hồng thắp lửa trên các cành. Những vườn hồng đầy trái này, chủ nhân thường để ngỏ cửa. Thậm chí rất vui vẻ đón những du khách đến tham quan, chụp hình lưu niệm, thưởng thức trái chín tại chỗ và mua về làm quà cho người thân. Chỉ có điều bạn không nên tùy tiện vào mà không xin phép, cũng như bẻ trái mà không hỏi qua người vun trồng.
Một chủ vườn ở khu vực đèo Mimosa giải thích: "Không phải cứ thấy hồng chín đỏ trên cây là ăn được. Có khi còn chát nên để đó chưa hái. Muốn ăn hồng ngon nên nói qua để được hướng dẫn, chứ người Đà Lạt hiếu khách không tiếc gì vài ký hồng. Vào không hỏi ai, chụp hình tạo dáng rồi bẻ lung tung, về vừa không ăn được lại tạo ấn tượng xấu”.
Những người Đà Lạt xưa nói rằng cây hồng đến với vùng đất nầy từ nhiều nguồn, theo từng thời kỳ. Nhưng có lẽ chính thức là vào năm 1889, khi người Pháp lập một vườn ươm giống tại khu vực Dankia. Rồi năm 1933 khi Đà Lạt có đường xe lửa rồi xe hơi, cây hồng được trồng thêm nhân rộng ra. Khoảng năm 1956 cho đến năm 1975 đã có rất nhiều giống hồng Nhật, Mỹ... được đưa về, ươm trồng trên đất Đà Lạt.
Dulichgo
Người Đà Lạt xưa thích trồng hồng vì ngoài chuyện sống lâu, ít sâu bệnh. Trước mùa trái sẽ là mùa hoa thơm ngát (mùa hoa thường vào tháng 6, tháng 7), để sau hai tháng bắt đầu kết trái và ửng chín. Mùa hồng chín rộ nhất là độ cuối tháng 9, tháng 10. Những người Đà Lạt xưa còn kể ngày xưa trái hồng Đà Lạt khi chín thường có màu vàng cam chứ không phải hồng đỏ như hiện nay. Tùy theo nhà vườn trồng mà cây hồng có nhiều loại và tên cũng khác nhau.
Loại được ưa chuộng là hồng vuông và hồng bánh xe. Hồng vuông trái to, ăn giòn và ngọt. Còn hồng bánh xe khi chín ăn vừa dẻo, vừa ngọt vừa thơm vị đường. Nhưng muốn ăn từ trên cây thì phải để cho trái chín thật chín, còn nếu không sẽ bị chát. Chính vì thế hồng tươi ở Đà Lạt ngày xưa thường ít có, chỉ có hồng khô và hồng sấy.
Còn ngày nay, cây hồng Đà Lạt có rất nhiều giống và chủng loại mới. Nhưng gọi chung lại có hồng nước, gồm các loại hồng dẻo, hồng dai (còn gọi là hồng trứng vì trong thịt có nhiều nước). Loại này thường ăn tươi, ép nước, ngâm rượu và cả làm giấm hồng (loại giấm dành cho các món rau trộn Đà Lạt).
Hồng giòn, loại được ưa chuộng nhất, còn được gọi là hồng vuông, hồng chén hay còn gọi là hồng ngọt. Loại này đang bị những trái hồng Trung Quốc to tướng, vuông vắn mạo danh. Tuy bên ngoài bóng loáng ngon mắt, khi chín mang sắc vàng cam nhưng ăn vào vẫn chát, thậm chí chát ngắt.
Dulichgo
Những người Đà Lạt mến khách còn dặn chớ ham rẻ mua hồng bao đổ đống ven các con đường lộ, nơi có nhiều xe chạy. Đa số là hồng dạt, khó để lâu và không ngon. Nếu mua hãy vào vựa, hay muốn mua nhiều nên nhờ người địa phương mua lại lò. Chất lượng sẽ ngon hơn, giá cũng không chênh nhau bao nhiêu.
Hồng giòn - đặc sản Đà Lạt cuối thu đầu đông
Khoảng mươi năm trở lại đây, người Đà Lạt chuyển sang thu hoạch các loại quả hồng khi trái vừa già (da đang chuyển dần sang màu vàng) và chế biến thành hồng giòn. Vừa dễ vận chuyển, vừa để lâu không úng hư, ăn lại rất ngon ngọt. Cách chế biến cũng rất đơn giản. Quả hồng được hái từ trên cây xuống, sau đó được lựa lại thật cẩn thận, những quả bị trầy xước sẽ chuyển sang làm hồng khô, hồng sấy. Còn những quả đẹp, lành lặn sẽ được đem ủ làm hồng giòn.
Khi ủ không dùng nước vôi, chỉ cần cho hồng vào túi nilông trắng, sạch rồi cột chặt để khoảng 10 ngày, trái sẽ mất hẳn vị chát, chỉ còn lại vị giòn ngọt vừa ăn. Đây cũng là loại hồng giòn với vỏ xanh ửng, trái nhỏ vừa vào mùa tháng 9 - 10 vẫn được bày bán khắp chợ Đà Lạt.
(*) Tôi đã "dừng" lại khá lâu để gởi bài này, một lý do là không muốn có những vườn hồng tan hoang vì bước chân du khách.
Theo TRÂN DUY (Báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015
Những điều cần biết về Festival Hoa Đà Lạt 2015
Festival Hoa Đà Lạt tổ chức đúng vào dịp Tết dương lịch nên thu hút sự chú ý của rất nhiều du khách trong nước và quốc tế.
Dưới đây là một số thông tin cần thiết cho du khách đến Đà Lạt tham gia lễ hội hoa vào cuối tháng 12 này.
- Festival Hoa Đà Lạt 2015 diễn ra khi nào?
Theo dự kiến, Festival Hoa Đà Lạt lần thứ VI - năm 2015 với chủ đề “Đà Lạt – muôn màu sắc hoa” sẽ diễn ra trong 5 ngày, từ 29/12/2015 đến hết 2/1/2016. Địa điểm tổ chức là TP. Đà Lạt và một số địa phương trong tỉnh.
- Sự kiện có gì đặc sắc?
Là một trong những lễ hội lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng thu hút rất nhiều du khách trong và ngoài nước, Festival Hoa Đà Lạt luôn được đầu tư rất công phu và kỹ lưỡng.
Theo đó, sự kiện dự kiến sẽ gồm 8 chương trình chính:
1/ Không gian hoa được tổ chức xung quanh hồ Xuân Hương ngày 30/12/2015 - 3/1/2016 với rất nhiều tiểu cảnh về hoa cùng những cuộc thi với giải thưởng cao. Những tiểu cảnh này được duy trì trong suốt thời gian diễn ra lễ hội để phục vụ hoạt động tham quan, mua sắm của du khách.
Dulichgo
2/ Trưng bày, triển lãm hoa, cây cảnh Đà Lạt 2015 tại vườn hoa thành phố Đà Lạt, kéo dài từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Hoạt động này không chỉ thu hút đông đảo các tổ chức, cá nhân có thế mạnh về sản xuất, kinh doanh hoa ở trong và ngoài tỉnh mà còn có sự góp mặt của nhiều doanh nghiệp quốc tế và du khách tham dự.
3/ Lễ khai mạc Festival Hoa Đà Lạt được tổ chức vào lúc 20h, ngày 30/12/2015 tại quảng trường Lâm Viên, gồm: Chương trình khai mạc, các chương trình nghệ thuật đặc sắc và diễu hành Carnaval Hoa Đà Lạt.
4/ Carnaval Hoa Đà Lạt là hoạt động sôi nổi diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Đoàn diễu hành gồm nhiều xe hoa; các nhóm biểu diễn nghệ thuật đường phố; nhóm hóa trang,… Một số nhóm tham gia Carnaval biểu diễn những tiết mục được chọn lọc tại khu vực quảng trường Lâm Viên và xung quanh hồ Xuân Hương.
5/ Phiên chợ rau, hoa Đà Lạt được tổ chức trên đường Nguyễn Văn Cừ nối dài và đường Nguyễn Thị Minh Khai, diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Bao gồm không gian trưng bày nghệ thuật hoa, rau; nơi giới thiệu và ký kết hợp đồng thương mại về các loại rau, hoa; khu vực giới thiệu ẩm thực chế biến từ các loại rau, củ, quả Đà Lạt.
Dulichgo
6/ Phố Trà, cà phê, rượu vang Đà Lạt được tổ chức tại công viên đài phun nước, quảng trường Lâm Viên Đà Lạt, diễn ra vào 30/12/2015 - 3/1/2016. Hoạt động này nhằm giới thiệu và quảng bá thương hiệu rượu vang, trà, cà phê Đà Lạt, của tỉnh Lâm Đồng cũng như của các tỉnh, thành khác trong cả nước.
7/ Không gian Thư pháp, Hội họa, Nhiếp ảnh về các loài hoa Đà Lạt được tổ chức từ ngày 30/12/2015 đến 3/1/2016 tại công viên Xuân Hương, Đà Lạt. Du khách tham dự sẽ được xem trình diễn thư pháp, hội họa và nhiếp ảnh về hoa rất độc đáo.
8/ Hội thảo khoa học về hoa diễn ra lúc 14h ngày 31/12 tại khách sạn Sài Gòn Đà Lạt. Hoạt động này nhằm giới thiệu và trao đổi các giống hoa Đà Lạt với thị trường trong và ngoài nước.
Ngoài ra, Festival Hoa Đà Lạt còn có nhiều chương trình hưởng ứng như: Không gian hoa tại các khu dân cư; tour du lịch hoa, kiến trúc, tâm linh; hội thi thắng cảnh hoa; ngày chủ nhật hoa; hội chợ thương mại và quảng bá du lịch Lâm Đồng; liên hoan các nhóm nghệ thuật tiêu biểu,… đáp ứng đa dạng nhu cầu tham quan, khám phá, vui chơi, giải trí của du khách.
- Di chuyển thế nào đến Đà Lạt?
Máy bay: Hiện có chuyến bay thẳng từ Hà Nội, Đà Nẵng hoặc TP HCM tới sân bay Liên Khương (Đà Lạt) của Vietnam Airlines và Vietjetair. Giá vé từ 900.000 đồng đến 1,6 triệu đồng, và thời gian bay từ 50 phút đến 1 tiếng 40 phút.
Lưu ý: Từ sân bay Liên Khương, bạn có thể bắt xe bus liên vận về Đà Lạt (dừng ở khách sạn Hàng không trên phố Pasteur gần Hồ Xuân Hương) với giá 50.000 đồng; hoặc đi taxi khoảng 300.000 đồng/lượt.
Xe khách: Xe của hãng Phương Trang hay Thành Bưởi có nhiều chuyến đi và về tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, khoảng 220.000 - 240.000 đồng vé/chiều. Xe chạy liên tục, mỗi chuyến cách nhau từ 30 phút đến 1 tiếng.
- Nghỉ ngơi ở đâu?
Những khách sạn ở khu vực Hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt,… thường có giá đắt đỏ hơn so với những nhà nghỉ, khách sạn xa trung tâm. Hầu hết nơi này vẫn đầy đủ tiện nghi và có giá khá mềm, do đó bạn có thể tiết kiệm được một khoản kha khá chi phí lưu trú.
Dulichgo
Ngoài ra, Đà Lạt là nơi thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy” phòng vào các dịp lễ, tết, do vậy, để đặt được phòng khách sạn Đà Lạt với giá tốt nhất và đảm bảo còn phòng, du khách nên đặt trước từ 2 đến 3 tháng.
Theo Tiểu Lam (Ivivu)
Du lịch, GO!
Dưới đây là một số thông tin cần thiết cho du khách đến Đà Lạt tham gia lễ hội hoa vào cuối tháng 12 này.
- Festival Hoa Đà Lạt 2015 diễn ra khi nào?
Theo dự kiến, Festival Hoa Đà Lạt lần thứ VI - năm 2015 với chủ đề “Đà Lạt – muôn màu sắc hoa” sẽ diễn ra trong 5 ngày, từ 29/12/2015 đến hết 2/1/2016. Địa điểm tổ chức là TP. Đà Lạt và một số địa phương trong tỉnh.
- Sự kiện có gì đặc sắc?
Là một trong những lễ hội lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng thu hút rất nhiều du khách trong và ngoài nước, Festival Hoa Đà Lạt luôn được đầu tư rất công phu và kỹ lưỡng.
Theo đó, sự kiện dự kiến sẽ gồm 8 chương trình chính:
1/ Không gian hoa được tổ chức xung quanh hồ Xuân Hương ngày 30/12/2015 - 3/1/2016 với rất nhiều tiểu cảnh về hoa cùng những cuộc thi với giải thưởng cao. Những tiểu cảnh này được duy trì trong suốt thời gian diễn ra lễ hội để phục vụ hoạt động tham quan, mua sắm của du khách.
Dulichgo
2/ Trưng bày, triển lãm hoa, cây cảnh Đà Lạt 2015 tại vườn hoa thành phố Đà Lạt, kéo dài từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Hoạt động này không chỉ thu hút đông đảo các tổ chức, cá nhân có thế mạnh về sản xuất, kinh doanh hoa ở trong và ngoài tỉnh mà còn có sự góp mặt của nhiều doanh nghiệp quốc tế và du khách tham dự.
3/ Lễ khai mạc Festival Hoa Đà Lạt được tổ chức vào lúc 20h, ngày 30/12/2015 tại quảng trường Lâm Viên, gồm: Chương trình khai mạc, các chương trình nghệ thuật đặc sắc và diễu hành Carnaval Hoa Đà Lạt.
4/ Carnaval Hoa Đà Lạt là hoạt động sôi nổi diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Đoàn diễu hành gồm nhiều xe hoa; các nhóm biểu diễn nghệ thuật đường phố; nhóm hóa trang,… Một số nhóm tham gia Carnaval biểu diễn những tiết mục được chọn lọc tại khu vực quảng trường Lâm Viên và xung quanh hồ Xuân Hương.
5/ Phiên chợ rau, hoa Đà Lạt được tổ chức trên đường Nguyễn Văn Cừ nối dài và đường Nguyễn Thị Minh Khai, diễn ra từ 30/12/2015 đến 3/1/2016. Bao gồm không gian trưng bày nghệ thuật hoa, rau; nơi giới thiệu và ký kết hợp đồng thương mại về các loại rau, hoa; khu vực giới thiệu ẩm thực chế biến từ các loại rau, củ, quả Đà Lạt.
Dulichgo
6/ Phố Trà, cà phê, rượu vang Đà Lạt được tổ chức tại công viên đài phun nước, quảng trường Lâm Viên Đà Lạt, diễn ra vào 30/12/2015 - 3/1/2016. Hoạt động này nhằm giới thiệu và quảng bá thương hiệu rượu vang, trà, cà phê Đà Lạt, của tỉnh Lâm Đồng cũng như của các tỉnh, thành khác trong cả nước.
7/ Không gian Thư pháp, Hội họa, Nhiếp ảnh về các loài hoa Đà Lạt được tổ chức từ ngày 30/12/2015 đến 3/1/2016 tại công viên Xuân Hương, Đà Lạt. Du khách tham dự sẽ được xem trình diễn thư pháp, hội họa và nhiếp ảnh về hoa rất độc đáo.8/ Hội thảo khoa học về hoa diễn ra lúc 14h ngày 31/12 tại khách sạn Sài Gòn Đà Lạt. Hoạt động này nhằm giới thiệu và trao đổi các giống hoa Đà Lạt với thị trường trong và ngoài nước.
Ngoài ra, Festival Hoa Đà Lạt còn có nhiều chương trình hưởng ứng như: Không gian hoa tại các khu dân cư; tour du lịch hoa, kiến trúc, tâm linh; hội thi thắng cảnh hoa; ngày chủ nhật hoa; hội chợ thương mại và quảng bá du lịch Lâm Đồng; liên hoan các nhóm nghệ thuật tiêu biểu,… đáp ứng đa dạng nhu cầu tham quan, khám phá, vui chơi, giải trí của du khách.
- Di chuyển thế nào đến Đà Lạt?Máy bay: Hiện có chuyến bay thẳng từ Hà Nội, Đà Nẵng hoặc TP HCM tới sân bay Liên Khương (Đà Lạt) của Vietnam Airlines và Vietjetair. Giá vé từ 900.000 đồng đến 1,6 triệu đồng, và thời gian bay từ 50 phút đến 1 tiếng 40 phút.
Lưu ý: Từ sân bay Liên Khương, bạn có thể bắt xe bus liên vận về Đà Lạt (dừng ở khách sạn Hàng không trên phố Pasteur gần Hồ Xuân Hương) với giá 50.000 đồng; hoặc đi taxi khoảng 300.000 đồng/lượt.
Xe khách: Xe của hãng Phương Trang hay Thành Bưởi có nhiều chuyến đi và về tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, khoảng 220.000 - 240.000 đồng vé/chiều. Xe chạy liên tục, mỗi chuyến cách nhau từ 30 phút đến 1 tiếng.
- Nghỉ ngơi ở đâu?
Những khách sạn ở khu vực Hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt,… thường có giá đắt đỏ hơn so với những nhà nghỉ, khách sạn xa trung tâm. Hầu hết nơi này vẫn đầy đủ tiện nghi và có giá khá mềm, do đó bạn có thể tiết kiệm được một khoản kha khá chi phí lưu trú.
Dulichgo
Ngoài ra, Đà Lạt là nơi thường xuyên rơi vào tình trạng “cháy” phòng vào các dịp lễ, tết, do vậy, để đặt được phòng khách sạn Đà Lạt với giá tốt nhất và đảm bảo còn phòng, du khách nên đặt trước từ 2 đến 3 tháng.
Theo Tiểu Lam (Ivivu)
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



















































