Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Lịch trình trekking ở núi Lảo Thẩn

(VNE) - Núi Lảo Thẩn được mệnh danh là nóc nhà Y Tý (Lào Cai), một địa điểm lý tưởng để kết hợp trekking và ngắm biển mây bay trên đại ngàn trong hai ngày một đêm.

Khi nhắc tới đỉnh núi vươn mình sừng sững ở vùng đất mây trời Y Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai, người ta thường nhớ đến cái tên Lảo Thẩn. Một địa danh mà chỉ nhắc đến thôi đã cảm thấy còn bao bí ẩn nằm trên vùng cao mây trời lộng gió. Đây là một địa điểm lý thú cho các bạn yêu thích trekking và "săn mây" trên cao.

1/ Thông tin về núi Lảo Thẩn

- Vị trí: Thôn Phìn Hồ, xã Y Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai.

- Tọa độ: 22.610420°, 103.686535°.

- Cao độ: hơn 2.800 m.

- Thời gian leo: 2 ngày 1 đêm.

- Cảnh quan: Đỉnh nhọn và thoáng với góc nhìn 360 độ. Tại cao độ 2.400 m với nhiều phiến đá dốc đứng hướng Tây về thung lũng Dền Sáng, núi Nhìu Cồ San rất đẹp.
Dulichgo
- Địa hình: Đồi cỏ, nương rừng cháy, rừng thưa và trên đỉnh là cây bụi nhỏ.

- Độ phức tạp: Lên xuống ít, gần đỉnh mới dốc, nhiều gió.

- Điểm cắm trại, nguồn nước: Hang đá tại cao độ 2.560 m, cách nguồn nước nửa giờ và cách đỉnh một tiếng leo bộ, vùng núi ít suối và mạch nước.

2/ Đồ chuẩn bị

- Lều trại, thảm cách nhiệt và túi ngủ ấm tính đủ theo số người.

- Quần áo cá nhân, găng tay, mũ nón, khăn đầy đủ, nhất là với điều kiện giá lạnh mùa đông.

- Áo mưa, bọc đồ balo và đèn pin cá nhân.

- Đồ y tế, các loại thuốc cơ bản, miếng dán nhiệt...

3/ Ăn uống

- Bữa sáng nên mang mì gói, sớm dậy đun nước và ăn với xúc xích hoặc thịt từ bữa tối hôm trước.

- Bữa trưa nên ăn đồ nhanh như lương khô, cơm nắm muối vừng hoặc bánh trái để tiết kiệm thời gian.

- Bữa tối là bữa chính cần ăn uống đồ nóng. Chọn điểm nghỉ gần suối để tiện vệ sinh và bếp núc. Khoai, bắp cải và củ quả khó dập, thịt lợn, thịt bò nhiều đạm được ưu tiên mang theo chế biến.

Đừng quên các loại gia vị, tuy nhỏ nhưng sẽ làm bữa ăn ngon và thú vị hơn rất nhiều.
Nồi, xoong chảo có thể hỏi mượn porter (người bản địa dẫn đường) mang từ bản. Bát, cốc, đũa nên dùng loại một lần, có thể tiêu hủy ngay sau khi sử dụng.

4/ Đặc điểm của vùng núi Lảo Thẩn

Đường leo núi không quá phức tạp, chủ yếu qua đồi cỏ, nương rừng thấp nên cần trang bị mũ nón tránh nắng gắt.
Dulichgo
Đường lên đỉnh toàn cây bụi, cây gai nên khó di chuyển và gió rất mạnh.

Điểm nghỉ là bãi đất trống bên cạnh hang đá của một vợ chồng người Mông. Hang đá chỉ ngủ được tầm 4 người. Điểm lấy nước cách hang đá nửa giờ leo rừng, mùa hanh khô nước ít, chính vì thế cần chủ động mang nhiều nước uống theo.

Đường đi đoạn lên điểm nghỉ có lối mòn nhưng nhiều lối rẽ nên cần thuê porter. Họ là những người dân bản địa, thông thạo địa hình sẽ dẫn đường và phụ giúp mang đồ.

5/Hành trình di chuyển đến điểm leo

- Chặng 1: Hà Nội - xã Y Tý (380 km)

Y Tý là xã vùng cao nằm giáp biên giới phía bắc tỉnh Lào Cai. Nằm trên độ cao gần 2.000 m so với mực nước biển khiến khí hậu trong lành còn khung cảnh thơ mộng với bảng lảng mây bay. Đây cũng là điểm đến yêu thích của nhiều du khách. Để tới đây bạn có nhiều cách di chuyển:

Cách 1: Đi xe khách, tàu hỏa từ Hà Nội tới Lào Cai (280 km)

Thuê xe máy tại thành phố Lào Cai. Di chuyển theo tuyến đường Lào Cai - Bát Xát - Lũng Pô - Y Tý.

Lào Cai - Bát Xát (7 km) - Bản Vược (10 km) - Trịnh Tường (20 km) - Lũng Pô (20 km) - A Mú Sung (7 km) - A Lù (7 km) - Ngải Thầu (5km) - Y Tý (7 km). Tổng quãng đường: 80 km.

Nếu đi như trên bạn phải liên lạc thuê xe máy và khởi hành sớm. Đường lên Y Tý từ Lào Cai là đường biên giới khá khó đi. Ngoài ra tại Lào Cai giá thuê máy thường cao hơn tại Sa Pa.

Cách 2 : Đi xe khách, tàu hỏa từ Hà Nội tới thẳng Sa Pa (310 km)
Dulichgo
Thuê xe máy tại Sa Pa. Di chuyển theo tuyến Sa Pa - Mường Hum - Dền Sáng - Y Tý.

Sa Pa - Tả Giàng Phình - Bản Xèo (38 km) - Dền Sáng (19 km) - Y Tý (16 km). Tổng quãng đường: 73 km

Phương án này thuận tiện hơn, cả về việc thuê xe máy lẫn giờ giấc xe khách dừng đỗ lúc rạng sáng. Đường từ Sa Pa lên Y Tý cũng thuận lợi và ngắn hơn.

Cả hai cách bạn đều phải di chuyển nhanh tới trung tâm Y Tý ăn trưa. Liên hệ porter dẫn đường trước để khởi hành ngay đầu giờ chiều.

Ngoài ra còn một phương án nữa là bạn thuê xe ô tô có người lái, chở tới tận điểm leo và hẹn ngày giờ đón về. Đường từ Sa Pa lên Y Tý hiện đã có thể đi được xe 24 chỗ. Tuy nhiên đường đèo dốc nên rất dễ say xe.

- Chặng 2: Xã Y Tý - chân núi Lảo Thẩn (5 km)

Y Tý – Chung Chải (4 km) – Trang trại rau tại Phìn Hồ - Leo núi

Điểm leo núi là trang trại rau rất lớn tại đường vào bản Phìn Hồ, nơi đây từng là sân bay quân sự thời Pháp thuộc. Bạn có thể gửi xe máy tại đây.

- Chặng 3: Leo núi Lảo Thẩn (cao hơn 2.800 m)

- Ngày 1: Leo tới điểm nghỉ

Mất chừng 4 - 5 tiếng để tới điểm nghỉ. Đây là một bãi đất trống và có hang đá mà dân bản hay nằm nghỉ.
Dulichgo
Nếu đầu giờ chiều bạn bắt đầu leo, cố gắng đi sớm thì sẽ tới điểm nghỉ và ngắm được hoàng hôn trên núi.

- Ngày 2: Lên đỉnh núi

Dậy sớm, leo lên đỉnh ngắm bình minh rồi mới về ăn sáng. Thông thường chỉ 5h30 sáng là mặt trời đã ló rạng, đây là thời điểm đẹp nhất trên đỉnh núi. Chỉ mất chừng một tiếng di chuyển từ điểm nghỉ lên đỉnh, không cần mang theo đồ.

Quay trở về theo lối cũ, điểm ngắm mây và toàn cảnh vùng núi nằm trên những phiến đá lớn, nhô hẳn ra bờ vực hướng về thung lũng Dền Sáng.

Sau đó xuống núi đầu giờ chiều, lên xe về Sa Pa để trở lại Hà Nội.

Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Những ngôi mộ kỳ lạ trên núi Bửu Long

(DTO) - Người dân lâu nay quen gọi hai dãy núi thấp thuộc địa bàn phường Bửu Long (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) là núi Bửu Long. Một ngọn núi tên Long Ẩn nằm trong khuôn viên khu du lịch danh thắng Bửu Long và một ngọn núi tên Bình Điện nằm ở bên ngoài.

< Một góc núi Bửu Long.

Người xưa ví con sông Đồng Nai chảy qua Biên Hòa là con rồng ẩn. Đầu rồng là núi Long Ẩn và miệng rồng ngậm một hòn ngọc châu, đó là núi Bình Điện nên Bửu Long là vùng địa linh, còn ẩn chứa câu chuyện tâm linh dân gian kỳ bí.

“Kỳ lạ” mộ hồ lô

< Ngôi mộ có hình dáng một chiếc hồ lô nằm trên đỉnh núi Bửu Long.

Nằm ở sườn đông của núi Bửu Long, có một ngôi chùa mang tên Long Sơn Thạch Động còn gọi là chùa Hang, bởi sơ khai chùa là một hang đá tự nhiên trên lưng chừng núi, ăn sâu vào một tảng đá lớn, miệng rộng 1.3 m nhỏ dần vào trong, dạng hàm ếch.

Theo lời kể lại của một người làm công quả trên núi thì năm 1928, có người thợ đá tên Mai Văn Huê (bảy Huê) ở dưới chân núi thấy cái hang đá có hình dáng lạ, bí ẩn, linh thiêng nên mang tượng Phật nhỏ và lư hương đặt trong hang.

< Tấm bia trước mộ hồ lô có ghi thông tin chủ nhân ngôi mộ.

Mỗi ngày hai buổi sáng chiều, thợ đá bảy Huê leo lên núi thắp nhang, tụng kinh cầu mong sự an lành. Dần dần dân trong vùng phụ sức, phụ công với ông bảy Huê dựng thêm mái che tranh vách lá trước miệng hang và hình thành nên ngôi chùa gọi là Long Sơn Thạch Động hay chùa Hang.
Dulichgo
Không nhiều du khách khi tham quan, vãn cảnh chùa Hang lại để ý và biết được rằng phía sau khuôn viên của chánh điện chùa có phần đất nơi an nghỉ của các vị sư trụ trì, trong đó có một ngôi mộ xây theo kiểu cái bình “hồ lô” cao tầm 3 m, quét vôi màu trắng, nằm sát triền núi.

Theo lời đại đức Thích Huệ Minh, trụ trì chùa thì ngôi mộ này ở chùa quen gọi là “mộ bà Sáu”. Bà Sáu tức là sư cô Diệu Phước, người phát tâm xuất gia tu hành ở chùa Hang từ lúc nhỏ. Sư cô bệnh và qua đời ở tuổi 50 vào ngày 1-1-1975. Ngôi mộ do cố hòa thượng Thích Quảng Đạt (trụ trì chùa những năm trước 1975) xây dựng sau khi sư cô viên tịch.

< Vị trí mộ hồ lô nằm sát triền núi, quang cảnh thanh tịnh và bình yên.

Thầy trụ trì chùa Hang cũng không lý giải được vì sao ngày xưa cố hòa thượng Quảng Đạt lại cho xây một ngôi mộ theo mô hình của cái hồ lô mà không xây cất theo hình mộ tháp hay mộ bình thường. Hơn nữa, trên mộ hồ lô cũng không ghi lại dòng “sự tích” nào và những tài liệu lưu trữ trong chùa cũng không thấy nhắc đến.

Cái hồ lô theo quan niệm trong Phật giáo gọi bình nước cam lồ mà Phật bà Quan Âm cầm trên tay để cứu khổ, cứu nạn chúng sinh. Thầy trụ trì nhận định có thể trước khi lâm chung, sư cô Diệu Phước có để lại một ước nguyện là muốn nơi an nghỉ của mình nằm trên mảnh đất sát triền núi, nhìn ra khung cảnh hồ Long Ẩn mây nước hữu tình và mộ xây theo hình dáng bình nước cam lồ. Do đó, cố hòa thượng Quảng Đại (vốn là huynh trưởng của sư cô) thực hiện theo ý nguyện cuối cùng đó.

< Chùa Hang (Long Sơn Thạch Động) nằm trên núi Bửu Long đã được UBND tỉnh Đồng Nai xếp hạng là di tích văn hóa lịch sử.
Dulichgo
Học giả, nhà nghiên cứu phật học Lý Việt Dũng xem bức ảnh chụp mộ hồ lô, ông cũng rất ngạc nhiên vì lần đầu tiên thấy ngôi mộ dạng này. Ông cho rằng bên tu sĩ Phật giáo khi từ trần thường có hai cách an táng, một là thi hài thiêu cho vào hũ cốt đem thờ trong hậu chùa, hai mà chôn ở ngôi mộ có hình tháp cao ba tầng, gọi là “nhập bảo tháp”. Và lý do vị sư cô muốn an nghỉ trong mộ hình bình nước cam lồ thì lời lý giải của học giả Lý Việt Dũng cũng tương tự nhận định của đại đức Thích Huệ Minh.

“Bí ẩn” mả cây

Dưới chân núi Bửu Long, gần khu vực cổng sau của khu du lịch danh thắng Bửu Long nếu ai để ý sẽ nhìn thấy một ngôi mộ rất độc đáo và kỳ lạ. Người ta gọi là "mả cây", vì ngay chính giữa trên ngôi mộ có mọc lên một cây me tây cổ thụ rất lớn.

< “Mả cây” nằm dưới chân núi Bửu Long. Cây me tây cổ thụ mọc trên ngôi mộ nên được người dân gọi mộ cổ này là “mả cây”.

Quan sát ngôi mộ thì đây là mộ hình vuông, dựng bằng những thanh đá ong rất chắc chắn nhưng đã phủ lớp rêu phong, còn phía trước có tấm bia đá xanh. Gốc cây me tây dù phình to nhưng không phá vỡ được kết cấu của ngôi mộ. Do tấm bia ngôi mộ cổ đã mờ hết chữ nên không xác định được nhân thân cũng như niên đại "mả cây".

Một nhân viên bảo vệ trực cổng sau khu du lịch danh thắng Bửu Long cho biết ông là người địa phương và làm việc ở đây đã lâu. Ngay từ nhỏ ông đã gặp “mả cây” khi khu đất này chưa quy hoạch làm du lịch. Sau đó, khi xin về làm bảo vệ, ông cùng một số đồng nghiệp biết dưới gốc cây to lớn là mộ cổ nên thỉnh thoảng hương khói cho người đã khuất bớt lạnh lẽo.

< Tấm bia “mả cây” đã bị mờ mất chữ.

Còn theo lời ông Diệp Minh Thành, người đang canh giữ ngôi miếu Bà Thánh gần đó, cho biết khu đất rộng hàng ngàn hecta này ngày xưa chính khu nghĩa trang Sùng Chính của người Hoa (Hẹ), một bộ phận trong số 3.000 người Hoa di tản sang Việt Nam vào những năm 1679 dưới thời danh tướng tổng binh nhà Minh Trần Thượng Xuyên (1655-1720).
Dulichgo
Sau năm 1975, Nhà nước có chủ trương quy hoạch khu đất này thành khu du lịch nên nghĩa trang đã bị giải tỏa trắng và hàng ngàn ngôi mộ chôn từ bao đời bị cất bốc và di dời đi nơi khác. Tuy nhiên, vẫn có những ngôi mộ cổ có kết cấu vững chắc xây bằng đá ong hay đá xanh không thể di dời nên người ta mới giữ nguyên. “Mả cây” là một trong những ngôi mộ còn sót lại được đến hôm nay là như thế.

Như vậy, với ngôi mộ hình hô lô (bình nước cam lồ) nằm trên đỉnh núi và “mả cây” ngay dưới chân núi Bửu Long đã trở thành những “điểm nhấn” độc đáo cho du khách đến Khu du lịch danh thắng Bửu Long (đã được xếp hạng danh thắng cấp quốc gia năm 1990) để tham quan tìm hiểu những giá trị văn hóa, lịch sử và những tàn tích của người xưa khi khai sơn lập nghiệp ở mảnh đất địa linh này.

Theo Bùi Trường Trí (Báo Dân Trí)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

3 ngày chinh phục Bạch Mộc Lương Tử

(DNSGCT) - Nằm giữa hai tỉnh Lai Châu và Lào Cai, dãy núi Bạch Mộc Lương Tử địa hình hiểm trở chỉ mới được dân phượt khai phá từ năm 2012. Ngọn cao nhất của dãy núi này có độ cao 3.046m so với mực nước biển và để lên tới đỉnh, du khách phải leo quãng đường dài khoảng 30km qua nhiều địa hình khác nhau như đồi trọc, rừng tre nứa, rừng gỗ lớn, rừng trúc lùn đến những vách đá cheo leo toàn rêu phủ.

Hành trình của chúng tôi đi từ Lào Cai, đến bản Kỳ Quan San (xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát) thì bắt đầu “được” leo núi, hay chính xác là bò lên núi. Sau chín tiếng đồng hồ giữa rừng, nhóm mới hạ trại nghỉ ngơi tại khu lán nhỏ xíu ở độ cao 2.100m.

Thức giấc vào lúc 4 giờ sáng hôm sau, mọi người xuýt xoa vì lạnh. Bên ngoài lều, trời vẫn còn tối đen nhưng rồi tôi bỗng thấy mọi thứ xung quanh lấp lánh lạ thường, tay đụng vào cái gì cũng thấy buốt, hóa ra là băng tuyết đã bao phủ một lớp mỏng lên mọi thứ xung quanh.

Cả nhóm mò mẫm cầm đèn pin mải miết đi xuyên rừng trong đêm tối, cho đến lúc quay nhìn lại và thấy một vệt đỏ rực nơi chân trời mới biết mặt trời sắp lên. Đoạn đường vừa qua thật hiểm trở, toàn vách đá dựng đứng, ai nấy thận trọng từng bước vì chỉ sơ sẩy một chút là trượt chân lăn xuống vực.

Lúc đi trong rừng, chúng tôi đinh ninh rằng thể nào mặt trời cũng mọc lúc đoàn vẫn còn ở trong rừng. Thôi thì ngước mắt nhìn qua kẽ lá cũng đủ thấy đẹp rồi. Ai ngờ ra đến con đường mòn nhỏ xíu dọc vách đá rồi hướng mắt ra xa thì nhìn thấy một đốm đỏ bé xíu.
Dulichgo
Mặt trời lúc ấy nhỏ bé thế đấy. Nhưng chỉ trong năm giây ngắn ngủi sau đó, đốm đỏ bùng lên như quả cầu thủy tinh rực rỡ khổng lồ.

< Phong cảnh tuyệt đẹp trên dãy Bạch Mộc.

Điểm dừng tiếp theo là mấy tảng đá nằm ở độ cao khoảng 2.600m nhìn thẳng lên đỉnh Chuồn Dê 2.800m. Ở đây trời xanh ngăn ngắt đến nhức mắt, không một gợn mây vì mây nằm ở bên dưới hết rồi. Từ độ cao 2.800m lên đến đỉnh cao nhất của Bạch Mộc cũng là những giây phút cuối cùng chúng tôi được nhìn thấy mây bên phía Lào Cai.

< Đoàn nghỉ chân dưới tán cây rừng.

Chặng đường từ 2.800m lên đến 3.035m, ai nấy đều mệt và khá đuối sức, đi một chút nghỉ một chút. Cả đoàn cần mẫn xuyên rừng trúc, không còn biết là mất bao lâu nhưng cuối cùng thì cũng đặt chân được đến đỉnh cao nhất, đứng từ đây nhìn thấy được Fansipan.
Dulichgo
Buổi sáng cuối cùng của chúng tôi ở trên Bạch Mộc không lạnh bằng bữa đầu tiên nên cũng không còn băng tuyết. Mọi người dọn lều xong thì xuống núi đồng thời dò tìm nguồn nước. Nhóm miệt mài leo xuống đến tận 10 giờ sáng mới đến suối. Đang mùa cạn, nên suối chỉ róc rách được vài ba dòng nước chảy tí tách qua thảm rêu nhưng ai nấy thấy nước ngọt mát không thể tả.

Sau khi nếm thử mùi vị thảo quả (rất giống củ riềng) trong một cánh rừng toàn thảo quả, nhóm tiếp tục băng qua thảm thực vật phong phú ở rừng già Lai Châu. Nhiều loại hoa rừng đẹp và lạ mắt thi nhau xuất hiện khiến các thành viên quên đi nỗi mệt đường dài.

Và rồi chúng tôi cũng đến được cung đường hạnh phúc: đó là nơi bắt đầu xuất hiện ruộng bậc thang và nhà sàn. Cứ ngỡ là đã đến lúc kết thúc đường rừng, ai Yngờ phải đi thêm hơn nửa giờ đồng hồ mới vào đến bản làng.

Bản Dền Sung, xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu là địa danh kết thúc chuyến leo núi ba ngày hai đêm vô cùng đáng nhớ của chúng tôi. Bạch Mộc Lương Tử hiểm trở nhưng tuyệt đẹp mang lại những trải nghiệm rất đặc biệt cho từng thành viên trong đoàn…

Theo KAZE HOA/DNSGCT
Du lịch, GO!

Bạch Mộc Lương Tử – Nhìn về Phu Ta Leng
Đầu năm thăm núi Muối
Lên đỉnh núi Muối

Hành trình chinh phục Tả Liên Sơn hùng vĩ

(VNE) - Có lẽ vì từ bản nhìn lên, đỉnh núi cao vời vợi, kiêu hãnh như sống lưng của loài trâu mộng sống trong khu rừng nguyên sinh dưới chân núi nên Tả Liên Sơn còn có tên gọi khác là Cổ Trâu.

Tả Liên Sơn hay Cổ Trâu là đỉnh núi cao nhất khu vực xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Tả Lèng là một xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường dù chỉ nằm cách trung tâm tỉnh Lai Châu chừng 10 km.

Cộng đồng dân cư ở đây gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao.

(Thông tin tham khảo thêm từ CTTĐT huyện Tam Đường: 'Tả Lèng là xã miền núi khó khăn của huyện Tam Đường, nằm cách trung tâm huyện 28 km về phía Tây Bắc, cách trung tâm tỉnh lỵ Lai Châu khoảng 6 km có diện tích tự nhiên là 5.057,5 ha chiếm 7,37% diện tích của huyện, dân số 3.826 người gồm 3 dân tộc chính là Kinh, Mông và Dao, mật độ dân số 76 người/km2 '. Địa hình xã phức tạp được chia thành 2 vùng rõ rệt, phía Đông Bắc là những dãy núi cao chiếm 2/3 diện tích tự nhiên của xã, có độ cao từ 850 - 2.900m, độ dốc phổ biến trên 250, thoải đều từ Đông Bắc xuống Tây Nam, phía Tây Nam là sự kết hợp xen kẽ giữa những dãy núi thấp và thung lũng chạy dài theo suối...).

Để đến được chân núi và bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi phải trải qua một con đường khá vất vả. Khi chênh vênh bên bờ vực, lúc khác lại đâm xuyên khu rừng rậm rạp. Lối đi càng vào sâu càng dốc đứng mà nhỏ hẹp. Chúng tôi dường như cảm nhận rõ hơi thở của núi rừng.
Dulichgo
Dẫn đường cho chúng tôi là Giàng A Páo, nhà tại bản Tả Lèng 2. Vốn là người dân tộc Mông bản địa, thông thạo địa hình và quen đi rừng nhưng cũng chưa từng lên đỉnh Tả Liên bao giờ. Thông thường, A Páo chỉ vào rừng chăn trâu và hái thảo quả quanh chân núi.

Khu rừng Tả Liên với thảm thực vật nguyên sinh đa dạng khiến chúng tôi rất ngạc nhiên. Những tán cây cổ thụ xum xuê, bao thảm hoa trà rụng trắng lối, lá phong đỏ rực và cả thảm rêu xanh quyến rũ một màu tươi mới.

Những cây cổ thụ với tán lá xum xuê, thân to lớn mà rêu phong và dương xỉ phủ kín khiến tất cả như biến thành khung cảnh cổ tích, huyền bí.

Khu rừng cổ tích với rêu phong phủ khắp lối. Rêu bám kín từ những phiến đá lớn xếp chồng với đủ hình thù kỳ dị cho tới thân cây cổ thụ vươn mình ngạo nghễ.
Dulichgo
Những thân cây leo bám chằng chịt lên phiến đá trông không khác gì xúc tu của một loài động vật lạ, sẵn sàng vươn mình nuốt trọn kẻ vượt núi tìm rừng.

Hành trình trong khu rừng thật thi vị với những chốn dừng chân rất đẹp.

Chuyến đi 3 ngày 2 đêm băng rừng rậm suối sâu, phát cây mở lối thực sự ý nghĩa khi cả nhóm đã lên đỉnh.
Dulichgo
Độ cao ghi nhận trên đỉnh Tả Liên là 2.993 m. Đây là một trong những đỉnh núi cao nhất Việt Nam. Từ trên cao bạn có thể nhìn thấy khá rõ thành phố Lai Châu nhỏ bé mà xinh đẹp giữa bốn bề núi rừng hùng vĩ.

Khung cảnh trở nên rực rỡ hơn vào thời điểm hoàng hôn. Trên đỉnh dường như đất trời giao hòa làm một và mặt trời cũng đi ngủ rất muộn.

Kết thúc cuộc hành trình chinh phục Tả Liên Sơn, điều đọng lại trong lòng chúng tôi có lẽ chính là khu rừng cổ tích và bao trải nghiệm trong cuộc thử thách thú vị.

Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Vu Sơn lộc trường: 12 thắng cảnh Quảng Ngãi

(QNĐT) - Vu Sơn, tục gọi là núi Hòn Dầu, cao hơn 400m, nằm trên vùng đất giáp giới các xã Tịnh Bắc, Tịnh Đông, Tịnh Hiệp, cách thành phố Quảng Ngãi chừng 25 km về phía tây bắc. Nhìn từ xa, Vu Sơn cao vút lên giữa chập chùng núi đồi như điểm phát mạch cho các dãy núi thấp hơn, trùng điệp chạy về đồng bằng theo nhiều ngã.

 < Núi Vu Sơn, nhìn hướng đông.

Ngày trước bên sườn núi nầy có trảng cỏ non, hươu nai thường kéo về tụ tập thành bầy nên gọi là Vu Sơn lộc trường 蕪 山 鹿 場 (Bãi nai núi Vu, Trường nai núi Vu). Chữ “Vu” ở đây có nghĩa là hoang vu, bỏ hoang; ý nói ngọn núi hoang vu, rậm rạp, um tùm cây cối. Vu Sơn lộc trường cũng chẳng liên quan gì đến hai đỉnh núi Vu Sơn, Vu Giáp và giấc mộng Dương Đài ngớ ngẩn của ông vua Sở Tương vương thời Chiến quốc bên Tàu.

< Đại Nam nhất thống chí, Q.VIII (tỉnh Quảng Ngãi), trang 25, phần viết về núi Vu Sơn.

Sách Đại Nam nhất thống chí viết:
“ Núi Vu ở phía tây bắc huyện Sơn Tịnh, đứng cao vút trên không trung làm tổ sơn cho huyện nầy. Phía sau núi cây cối sầm uất, hươu nai tụ tập cả bầy. Sau đời ông Nguyễn Cư Trinh có người tục vịnh là “Vu Sơn lộc trường” (Trường nai núi Vu) làm thắng cảnh thứ 11 của Quảng Ngãi”. (Quốc sử quán triều Nguyễn; 1909; bản dịch Tu Trai Nguyễn Tạo; Nha Văn hóa – Bộ QGGD VNCH; 1964).

Sở dĩ nói rằng “có người tục vịnh” vì tương truyền khi Đạm Am Nguyễn Cư Trinh làm tuần vũ Quảng Ngãi có thơ đề vịnh 10 cảnh đẹp ở đây, gọi chung là “Quảng Ngãi thập cảnh”. Người đời sau nối theo (tục) ông, làm thơ vịnh thêm 2 cảnh đẹp nữa là Vu Sơn lộc trường (thứ 11) và Thạch Cơ điếu tẩu (thứ 12) để thành “Quảng Ngãi thập nhị cảnh”.

Cũng xin được lưu ý rằng, nếu bạn đọc tiếp cận bản dịch Đại Nam nhất thống chí của Viện Sử học Việt Nam (Người dịch: Phạm Trọng Điềm; Người hiệu đính: Đào Duy Anh; Viện Sử học thuộc Viện Khoa học xã hội Việt Nam xuất bản - 2006) thì sẽ thấy có những khác biệt (với bản dịch đã trích ở trên) mà rõ nhất là việc xác định vị trí của ngọn Vu Sơn. Trong khi bản dịch của Phạm Trọng Điềm là “Ở cách huyện Bình Sơn 10 dặm về phía tây”, thì bản dịch Tu Trai Nguyễn Tạo lại “ở phía tây bắc huyện Sơn Tịnh”.

< Xa xa là núi Hòn Dầu.

Chính Tu Trai Nguyễn Tạo đã có lưu ý ở những trang đầu tiên bản dịch của mình bằng những dòng sau đây:  “Dịch giả nguyên quán ở Quảng Ngãi [...] có nhiều chỗ sau khi sách nầy xuất bản rồi, thì những làng tổng ở địa hạt huyện nầy lại di dịch, tháp nhập vào huyện khác, nên trong khi dịch tôi có sửa chữa lại những chỗ nào mà tôi biết rõ, để cho đúng theo địa điểm hiện tại”.
Dulichgo
Tiện đây nói thêm, cụ Tu Trai Nguyễn Tạo là người làng Xuân Phổ, huyện Chương Nghĩa, nay thuộc xã Nghĩa Kỳ, huyện Tư Nghĩa, đỗ cử nhân khoa Mậu Ngọ, niên hiệu Khải Định thứ 3 (1918) - khoa thi Hương cuối cùng của nền nho học Việt Nam. Cụ Nguyễn Tạo học vấn uyên thâm và rất có uy tín trong giới văn bút miền Nam, là dịch giả hoặc đồng dịch giả các bộ sách Đại Nam nhất thống chí, Gia Định thành thông chí... xuất bản từ những năm 60, 70 của thế kỷ trước.

Huyện Bình Sơn thời nhà Nguyễn (trước 1899) là huyện Trì Bình thời nhà Hồ, Bình Dương thời nhà Lê. Năm Thành Thái thứ 11 (1899) huyện Sơn Tịnh được thành lập từ 54 xã phía nam huyện Bình Sơn (cũ) tiếp giáp mạn bắc sông Trà Khúc và một số làng ở vùng thấp châu Sơn Tịnh. Địa giới, địa danh 2 huyện Bình Sơn, Sơn Tịnh từ năm 1899 đến nay không thay đổi nhiều.

Sách Đại Nam nhất thống chí cơ bản hoàn thành năm 1882 (thời vua Tự Đức), đến năm 1889, thời vua Thành Thái, thì được Cao Xuân Dục, Lưu Đức Xứng, Trần Xán thác mệnh vua trùng san, rồi khắc in đầu thế kỷ XX, dưới triều Duy Tân. Vào thời kỳ trùng san bộ sách, núi Vu Sơn còn nằm trong huyện Bình Sơn, nhưng sau đó đã thuộc huyện Sơn Tịnh, khi huyện nầy được thành lập. Khác biệt khiến người đời sau có thể hiểu lầm là vì vậy.

Quả thật, Vu sơn là núi chủ, “Tổ sơn” của đất Sơn Tịnh. Từ đây, chạy về đông, nằm dọc theo bờ bắc sông Trà Khúc là núi Tròn (Viên sơn), núi Nhàn, núi Khỉ (núi Bìn Nin). Xa hơn là núi Sứa, núi Đầu Rồng (Long Đầu), núi Hó (Thiên Ấn), núi Đầu Voi (Tượng Sơn), núi Thiên Mã... Hơi chếch sang phía bắc, theo hướng Ba Làng An là núi Nón, núi Ngang, núi Đất, núi Võ, núi Trà Sơn... Ngoảnh về phía trời tây là trùng điệp núi non, lô nhô mây trắng với Hà Neng, Vá Rẫy, AZin, Măng Xinh, Trà Rút, Cà Đăm, Răng Cưa... Phía bên kia dòng nước quanh co, uốn lượn của con sông Trà Khúc là núi Chúa, núi Đình Cương, núi Giàng, núi Đá Vách, núi Cao Muôn...

< Từ Vu Sơn nhìn về Viên Sơn.
Dulichgo
Núi Hòn Dầu, vốn là nơi cây rừng rậm rạp, muông thú làm chỗ náu mình. Sườn phía tây bắc có trảng cỏ khá rộng, phía dưới là khe nước nhỏ. Các loài móng guốc như hươu, nai, cheo kết thành bầy ăn cỏ và lộc non. Những đêm trăng sáng, đàn nai quần tụ nô đùa, dưới chân núi thấp thoáng mấy bóng tiều phu về muộn. Cảnh trí nên thơ tựa như bức tranh sơn thủy mà sứ thần Bùi Quỹ (1795 -1861) phóng bút trên đường đi sứ sang Yên Kinh (Trung Quốc) năm Mậu Thân – 1848, về sau khắc in trong sách Yên Đài anh thoại:

Này hươu nai nhởn nhơ bên suối
Này tiều phu dưới núi mấy người...

Bây giờ mà đi khắp núi rừng Quảng Ngãi chắc chi đã tìm thấy được vài con nai ngơ ngác, nói gì đến một đỉnh núi Hòn Dầu. Vu Sơn lộc trường chỉ còn nghe kể trong sách vở. Như chuyện đời xưa; như “giấc mơ trưa”...

Theo Lê Hồng Khánh (Báo Quảng Ngãi)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Di tích thắng cảnh La Hà thạch trận

Quảng Ngãi từ xưa đã nổi tiếng là miền đất có nhiều danh lam thắng cảnh đẹp quyến rũ, mê say lòng người như: Thiên Ấn niêm hà, Thiên Bút phê vân ... và đặc biệt là thắng cảnh thiên nhiên La Hà thạch trận, đây là một thắng cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp núi liền ruộng, làng quê, tạo nên một bức tranh “họa đồ” sinh động, trước hết là cái đẹp của một quần thể đá Granit màu trắng xanh với những khối đá khổng lồ xen lẫn những khối đá nhỏ lúp xúp trải dài sang Núi Hùm, Núi Đá Chẻ, Núi Voi.

Di tích thắng cảnh La Hà thạch trận nằm về phía Đông thị trấn La Hà, huyện Tư Nghĩa, cách tỉnh lỵ Quảng Ngãi 5 km về hướng Nam gồm 4 điểm di tích...

- Núi Cao Cổ (La Hà thạch trận) nằm cạnh Cụm công nghiệp La Hà, thuộc tổ dân phố 4, thị trấn La Hà.
- Núi Đá Chẻ là phần tiếp nối của La Hà thạch trận, nằm sau lưng Trường Đại học Tài Chính, thuộc tổ dân phố 3, thị trấn La Hà.
- Núi Đá Voi là một quần thể đá của La Hà thạch trận, nằm ở phía Đông đường quốc lộ IA, thuộc tổ dân phố 1, thị trấn La Hà.
- Núi Hùm là quần thể đá của La Hà thạch trận, phía Đông giáp quốc lộ IA, phía Tây giáp Trường THCS thị trấn La Hà, phía Nam giáp Trường THPT số 1 Tư Nghĩa, phía Bắc giáp đường liên xã La Hà - Nghĩa Thuận.

< Di tích Đá Voi.

Ba điểm di tích: Núi Cao Cổ, Núi Đá Chẻ, Núi Voi cách nhau khoảng trên 300m, chạy từ trung tâm thị trấn La Hà đến cầu Bàu Giang. Riêng Núi Hùm nằm ngay trung tâm thị trấn La Hà sát quốc lộ 1A.
Dulichgo
Núi chính của La Hà thạch trận là núi Cao Cổ, đây là một hòn núi nhỏ, chiều cao khoảng 40m, rộng khoảng 4 ha. Nếu đứng trên đỉnh núi nhìn xuống phía Nam với con mắt tưởng tượng, du khách sẽ thấy đá trải dài khoảng 100m lúp xúp trông như một đoàn quân ra trận nên được nhân dân ta từ khi xây dựng làm ấp đến nay gọi là “Trận đá La Hà” hay La Hà thạch trận (thạch là đá, trận là đánh giặc).

Trên đỉnh núi có 04 khối đá to trông giống như hình người khổng lồ nhưng cỏ thì lại rất cao nên người ta gọi là hòn đá Cao Cổ và đặt tên luôn cho hòn núi này. Cách hòn đá Cao Cổ khoảng 15m về phía Nam có hòn đá cao 3m mặt bằng phẳng, trông giống như một cái bàn chỉ huy đánh trận. Xưa kia núi chính là của La Hà thạch trận không có cây cối um tùm như bây giờ, nên đứng từ trên đỉnh núi nhìn xuống phía nam thấy rõ đá trải dài như những người lính ra trận. Ngày nay toàn bộ núi đã được phủ xanh bằng những thảm thực vật và bạch đàn ngút ngàn, nên không thể thấy được cảnh đẹp vốn có của nó. Trận đá La Hà trải dài qua bao phong trần nắng mưa, nhưng du khách đến tham quan vẫn có thể thấy được cảnh đẹp mà trước kia bao nhiêu thi sĩ không hết lời ca ngợi.

< Núi Đá Chẻ.

Cảnh đẹp La Hà thạch trận còn được bổ sung bởi núi Đá Chẻ với những tảng đá Granit màu trắng xanh cao vút, đứng chông chênh trên ngọn núi thấp,  rộng chừng 6 ha, núi chủ yếu tập trung về phía Đông, những khối đá cao vút tách đôi tạo một khe hở không lớn, nếu chúng ta gõ vào những tảng đá bị tách đôi chúng sẽ tạo nên một âm thanh ngân nga kỳ diệu, làm rung động lòng người. Núi Đá Chẻ không có đá trải dài lúp xúp như những đoàn quân ra trận, đá ở đây chỉ là những khối đá khổng lồ bị tách đôi, làm chúng ta liên tưởng như có một ông khổng lồ nào đó đã dùng một chiếc rìu phi thường chẻ những tảng đá ra, để đến bây giờ đá mòn nhưng cảnh đẹp vẫn còn đây, tạo cho vùng quê thanh bình một vẻ đẹp hài hòa giữa núi đá và đồng ruộng xanh tốt.
Dulichgo
Tiếp theo là đến núi Đá Voi, cao khoảng 50m, đây là một hòn núi chủ yếu là đá và những thảm thực vật dày xen lẫn gai góc bên cạnh là những khối đá to, cao trông giống như một bầy thú sinh động. Về phía Bắc một khối đá cao chừng 6m trông như một con voi ra trận hùng dũng, hiên ngang, lưng quay về phía đồng ruộng, đầu hướng về phía Nam như cùng tham gia trận đá La Hà. Trên đỉnh núi còn có một khối đá to nằm trên một khối đá khác, người ta gọi là Hòn Chồng, Hòn Chồng giống như bao Hòn Chồng ở các nơi khác nhưng ở đây Hòn Chồng không cao to bằng Hòn Chồng ở Nha Trang hoặc Sầm Sơn, song có một điều kỳ lạ là cảnh đẹp tạo cho con người thưởng thức thấy bầy thú ở đây chưa đầy đủ, có một con lạc bầy dầm mình xuống đồng ruộng nghỉ ngơi sau những ngày ra trận mệt nhọc, vất vả.

< Núi Hùm, 1 trong 4 ngọn núi của La Hà thạch trận.

Về phía Nam còn có một khối đá mỏng trông giống như mặt con cọp, khối đá cũng quay ra đồng ruộng như muốn thoát khỏi bầy voi đang gầm ghè vì đã có một con khác chủng loại. Đến với thắng cảnh này du khách như lạc vào một giấc mơ kỳ diệu là được chứng kiến những khối đá khổng lồ trông giống như bầy thú sinh động bị hóa đá hàng nghìn năm trước, dẫn du khách như quay về một thuở hoang sơ nào đó của trái đất.

Bên cạnh cảnh đẹp của La Hà thạch trận, Núi Hùm cũng là một trong những phần trải dài của quần thể đá, bổ sung cho La Hà thạch trận thêm đẹp và sống động. Núi Hùm nằm ở trung tâm thị trấn ở độ cao 30 mét có duy nhất một khối đá đồ sộ,  cao chừng 6 mét người ta gọi là Ông Hùm, mặt quay về phía Bắc. Cảnh trí ở đây tuyệt đẹp đứng trên núi nhìn xuống thấy toàn bộ khung cảnh của thị trấn, bên cạnh đó là những cánh đồng ruộng xanh tốt và những bãi mía đang trổ đòng đang chờ ngày thu hoạch.

Du khách khi đi qua những vùng đất này không những được chiêm ngưỡng cảnh đẹp của núi Hùm mà còn nhìn thấy được toàn cảnh đẹp của La Hà thạch trận; chỉ có điều tiếc rằng hiện nay nhà cửa cao tầng  mọc lên, che lấp không gian,  không thấy từ núi Cao Cổ sang đến núi Voi và núi Hùm; cảnh đẹp còn đó nhưng theo năm tháng đá mòn, cây cối mọc lên um tùm che lấp mất cảnh đẹp, bên cạnh đó là sự tàn phá của con người đã làm mất đi vẻ mỹ quan vốn có của cảnh đẹp này.
Dulichgo
Khách đến tham quan thắng cảnh La Hà thạch trận, trước hết là tham quan cảnh đẹp của quần thể đá, những hòn đá chẻ cao vút, những con voi trận hùng dũng và những ông Hùm (Hổ) dữ tợn như đứng canh mãi ngày, đêm, năm, tháng không cho một kẻ thù hoặc con người tàn phá đi cảnh đẹp đó; sau là nghỉ ngơi, dạo chơi sau những ngày lao động mệt nhọc.

Tương lai một ngày không xa, nơi đây sẽ trở thành nơi du lịch cho khách tham quan bốn phương đến tận hưởng vẻ đẹp vốn có của nó mà từ trước đến nay chỉ nghe mà chưa được tận mắt nhìn thấy.

Phạm Viết Trí (CTTĐT huyện Tư Nghĩa)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Núi Cà Đam, đất của loài sâm bảy lá

(TTO) - Núi Cà Đam là ngọn núi cao 1.431m, cao nhất trong các ngọn núi ở Quảng Ngãi. Ở đây quanh năm suốt tháng mây vờn, nhiều đồng bào dân tộc thi thoảng đi rừng còn nhìn thấy loài sâm bảy lá...

< Núi Cà Đam là cách gọi của người Kor, còn người Kinh gọi là núi Vân Phong.

Chừng 10 năm trước, khi công trình hồ chứa nước Nước Trong được xây dựng, con đường liên huyện Di Lăng - Trà Trung được hình thành, người đi trên con đường này mới “mục kích" được Cà Đam từ xa. Bởi từ đường liên huyện lên đến chân núi thuộc thôn Quế xã Trà Bùi còn phải ngược lối mòn thêm 5km quanh co, dốc dựng.

< Nhằm hướng Cà Đam.

Cà Đam (hay Vân Phong) nằm ở vùng xa, giáp ranh ba huyện miền núi Sơn Hà, Trà Bồng và Sơn Tây. Mặc dù được xếp vào hàng danh sơn, nằm trong 12 danh thắng của Quảng Ngãi nhưng từ lâu ngọn núi vẫn ngủ yên trong đại ngàn hoang vắng.
Dulichgo
Đến đầu năm 2015, huyện Trà Bồng mở đường lên núi mà lối đi chỉ vừa đủ cho chiếc xe hai cầu đi qua thì danh thắng này mới được đánh thức. Tuy vậy, địa hình quanh co hiểm trở, một cơn mưa rừng là trở nên lầy lội, tắc đường. Đó là chưa kể loài vắt rừng nằm trên lá cây, ven dòng suối mà nếu dừng lại giây lâu hơi người bốc ra là chúng bu bám hút máu nên nhiều người lo ngại. Sự hoang sơ của Cà Đam đã gợi mở để cuối năm 2015 này chúng tôi tìm về phía núi.

< Chỉ một cơn mưa rừng ập đến núi đã trở thành một màng trắng xốp như bông.


Lên núi cùng mây

Từ TP Quảng Ngãi phải vượt qua 50km lên huyện miền núi Trà Bồng. Từ đó theo đường liên huyện Trà Bồng - Tây Trà qua dốc Eo Chim cao trên 1.000m rồi vượt thêm một cung đường dài khoảng 20km để đến chân con đường mới mở lên Cà Đam.

Mùa đông, ngược đường lên núi, có nhiều đoạn ngập trong bùn lầy, xe tua ngược. Tuy vậy, mọi người vẫn say sưa ngắm những rẫy quế xanh tốt, những xóm nhà của đồng bào dân tộc Kor nằm chênh vênh giữa đại ngàn. Bên khe suối trong vắt có nhiều loài dương xỉ và xa là cánh rừng xanh có những cây cổ thụ vươn cành như những chàng trai Kor dang đôi tay trần khỏe khoắn trên những nóc buôn trong ngày hội lớn. 

< Xóm nhà đồng bào dân tộc Kor ở lưng chừng Cà Đam, thuộc thôn Quế xã Trà Bùi, huyện Trà Bồng.

Cà Đam chinh phục khách đường xa bằng dãy núi hùng vĩ, có chóp núi cao ngất giữa lưng chừng trời. Theo gió, mây ngàn tụ hội rồi kéo nhau đi, màu xanh của núi lại hiện ra rồi thoáng chốc lại lẫn khuất trong mây.
Dulichgo
Nhớ lại, sách Đại Nam nhất thống chí của Triều Nguyễn mô tả về núi Vân Phong: “Hình núi cao chót vót lên giữa từng trời, đứng xa trông thấy tươi sáng. Chót núi dờn dợn mây bay, suốt ngày khí sắc như lúc trời mới sáng hay sau cơn mưa tạnh. Quảng Ngãi có 10 thắng cảnh. Đây là 1 cảnh “Vân phong túc võ” (núi Vân mưa đêm). Núi này nằm trong đất Man ít người đi đến”. Quả là đúng như vậy.

< Điểm trường tiểu học ở thôn Quế, xã Trà Bùi dưới chân Cà Đam.

Len lỏi trên núi cao, chúng tôi mục kích một dòng thác trắng ngần buông lơi mà dân trong vùng gọi là thác Ba Tầng. Thác chảy ào ạt quanh năm. Mùa hạ, khi mặt trời phản chiếu, dòng nước uốn cong như dải lụa mềm. Những chàng trai, cô gái Kor ở thôn Quế, xã Trà Bùi nằm dưới chân núi sau một ngày đi rừng lại tắm mình trong dòng nước mát để quên đi hết những mệt nhọc.

Điều thú vị là ở Cà Đam lâu nay chưa có đường lên, cánh lâm tặc chưa dòm ngó nên rừng phủ một màu xanh bạt ngàn. Đồng bào dân tộc trong vùng ngày thường vẫn nghe tiếng con mang tác, thậm chí những năm trước đây thi thoảng còn nghe tiếng gầm của chúa sơm lâm.

< Đồng bào dân tộc Kor trồng quế dưới chân Cà Đam.

Uống chè xanh ở đất của loài sâm bảy lá

Cà Đam có nhiệt độ trung bình 20 độ C nên trong mùa hạ khi miền Trung nắng như dội lửa, nơi đây khí trời vẫn mát dịu. Còn mùa đông đến đây, giá lạnh len lỏi qua lớp áo dày. Những bản làng thưa thớt của đồng bào dân tộc vì thế ngày nối ngày cứ bập bùng ánh lửa.
Dulichgo
Những củ khoai mì trên rẫy được vùi sâu trong lớp than hồng vừa chín tới thơm nức mũi sẽ là món khoái khẩu mà đồng bào dân tộc dùng để của bạn trẻ khi ngược đường khám phá Cà Đam.

Cà Đam xa xôi và hoang sơ, không có một ngôi nhà một lán trại để đón khách nên chúng tôi chỉ còn cách tìm đến những ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc nghỉ qua đêm và thưởng thức một buổi sáng trong lành ở miền sơn cước từ lúc tiếng gà rừng gáy vang gọi bạn. Nhiều đồng bào dân tộc cho hay sau vụ thu hoạch lúa rẫy, đồng bào dân tộc tổ chức tết Ngã rạ mừng mùa lúa mới. Lúc đó, tiếng chiêng sẽ ngân vang lên tận đỉnh Cà Đam.  

< Một củ sâm "bảy lá" được người dân mang từ rừng về trồng trong vườn nhà.

Khí hậu quanh năm mát mẻ nên cây quế trồng nơi đây vỏ cũng dày hơn, thơm hơn. Quanh thôn Quế, đồng bào dân tộc còn trồng những vườn chè xanh ngát. Khách đến thăm, đồng bào dân tộc hái lá tươi đem vò rồi đun nấu màu nước vàng óng, uống vào dư vị như còn đọng nơi đầu lưỡi.

Nhiều hộ đồng bào dân tộc cho biết thi thoảng đi rừng họ còn thấy loài sâm bảy lá. Đây là loài sâm quý mà ở Quảng Ngãi chỉ mới phát hiện có trên đỉnh núi này.

< Giống heo Kiềng Sắt thịt thơm ngon là vật nuôi của đồng bào dân tộc Kor ở thôn Quế. Giống heo này đang được tỉnh Quảng Ngãi xây dựng đề án bảo tồn gen.

Ở Cà Đam trong ngày khí hậu cũng thay đổi. Nếu buổi sáng ấm áp thì đến trưa trời mát mẻ, chiều xuống se lạnh và đêm mùa đông thì giá lạnh hơn nhiều. Và cái giá lạnh và cô đơn giữa đêm đông nơi miền sơn cước sẽ là trải nghiệm thú vị của những người ưa khám phá, phiêu lưu.

Chủ tịch UBND huyện Trà Bồng (Quảng Ngãi) Nguyễn Xuân Bắc cho biết núi Cà Đam nằm trong đề án phát triển du lịch loại hình du lịch sinh thái nghỉ dưỡng đã được huyện Trà Bồng phê duyệt từ tháng 10-2011.

Mới đây, ngày 19-11, chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi Trần Ngọc Căng cùng lãnh đạo các sở, ban ngành liên quan cũng đã về khảo sát kiểm tra thực tế tại núi này. Theo ông Căng, ở đây có đủ điều kiện để xây dựng khu du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, kết hợp với việc xây dựng mô hình trồng dược liệu quý như cây sâm bảy lá. Trước mắt tỉnh sẽ đầu tư xây dựng 2 con đường lên núi Cà Đam. Trên cơ sở đó, Quảng Ngãi sẽ kêu gọi các doanh nghiệp trong và ngoài nước đầu tư phát triển khu du lịch này.

Theo Võ Qúy Cầu (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Vân Phong Túc Vũ - Quảng Ngãi
Khu rừng ngàn tỷ dưới chân ngọn Cà Đam

Lên núi Cấm câu cá chành dục

(DVO) - Xưa nay, người ta chỉ câu cá trên sông rạch hoặc ngoài đồng ruộng chứ có ai lên núi câu bao giờ! Vậy mà lần nầy mình lại câu trên núi, thật là một chuyện lạ vô cùng lý thú.

< Cá chành dục vừa mới dính câu trên núi Cấm – An Giang.

Một lần lên núi Cấm (còn gọi là Thiên Cấm Sơn) thuộc huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang tôi có dịp theo chân một nhóm người đi câu cá núi có tên là cá “chành dục”. Xưa nay, người ta chỉ câu trên sông rạch hoặc ngoài đồng ruộng chứ có ai lên núi câu bao giờ! Vậy mà lần nầy mình lại câu trên núi, thật là một chuyện lạ vô cùng lý thú.

Sau một hồi leo rừng vượt suối tôi mới tin đây là sự thật. Quả loài cá núi chành dục nầy thích ẩn trú trong các hang đá, nơi có những dòng suối chảy qua. Suối trên núi Cấm chỉ là những dòng nước len lỏi theo các ghềnh đá, hoặc chảy qua các ngóc ngách tạo nên một âm thanh khi rì rào, khi róc rách thật êm tai.

< Con cá chành dục vừa câu được trên núi Cấm.
Dulichgo
Tôi đang mải mê ngắm nhìn những dòng nước trong vắt. Bỗng anh bạn tôi giật mạnh chiếc cần câu, đầu sợi dây dính một con cá đen ngòm. Cả bọn mừng quýnh chạy đến xem coi cá núi chành dục là cá gì? Thì ra đây là một loài cá giống như cá lóc nhưng nhỏ con hơn, con lớn nhất chỉ độ 200gr. Ngày xưa ở quê tôi có rất nhiều loài cá này và tôi cũng đã từng đi câu, nhưng nay đã dần dần biến mất nên trở thành quý hiếm. Không biết tại sao trên núi Cấm lại còn loại cá này? Nhiều người thấy lạ gọi đây là cá núi.

Cá chành dục còn có nhiều tên khác do người dân địa phương đọc trại thành “chành vụt”, “vùng vụt”. Theo nhóm nghiên cứu thuộc Khoa Thủy sản, trường Đại học Cần Thơ thì tại Đồng bằng sông Cửu Long, cá chành dục “channa gachua” do kích thước nhỏ nên chưa nuôi phổ biến, chủ yếu khai thác ngoài tự nhiên. Nhóm cá này có đặc điểm chung là vây lưng, vây hậu môn và vây đuôi có viền ngoài màu hồng hoặc vàng. Cá có màu xám đen ở mặt lưng và nhạt gần xuống bụng.

< Cá chành dục nướng chấm mắm me.
Dulichgo
Ông Nguyễn Văn Y, một lão nông  trên núi Cấm, năm nay trên 100 tuổi cho biết từ lúc ông còn nhỏ là loài cá này đã có rồi nhưng thời đó không ai săn bắt. Nay nhiều người khai thác bằng cách câu và cắm câu, rộn ràng nhất là trẻ con. Cá chành dục thường sống và đi  kiếm ăn ở các hang, hốc, kẹt đá, nơi có luồng chảy. Mỗi hang gồm nhiều con. Khi đẻ, trứng nở ra cá ròng ròng được cá mẹ dẫn đi kiếm ăn từng bầy. Đây cũng là thời điểm dễ săn bắt cá bố mẹ nhất.

Cá núi chành dục thịt thơm, ngon và ngọt đậm giống như thịt cá lóc. Món ăn hấp dẫn nhất là kho tiêu và nướng trui hoặc nướng lửa than chấm mắm me. Đây là nguồn thực phẩm trời cho, giúp cho những gia đình nghèo khó trên núi có điều kiện cải thiện các bữa ăn.

Theo Phúc Lộc (Báo Dân Việt)
Du lịch, GO!